Quái vật nổi giận, đổi từ đấm vào đầu sang vung tay chặt ngang. Hai phân thân phản ứng chậm nửa giây, bị hất văng. vào tường.
Nhân cơ hội đó, cậu nhảy sang một bên, thoát khỏi quái vật và chạy vào màn bụi. Khi quái vật kịp định thần, bóng dáng cậu đã khuất sau lớp bụi dày đặc.
Quái vật gầm lên giận dữ, lao vào tìm kiếm.
Nhưng lần này, việc tìm ra vị trí của cậu trở nên khó khăn hơn. Nó đã mất dấu vết, chỉ còn dựa vào khứu giác, và bị các phân thân của cậu đánh lạc hướng, chạy vòng vòng trong đám bụi.
Dù sao, sự chênh lệch sức mạnh vẫn quá lớn. Với khả năng di chuyển gần như dịch chuyển tức thời, chỉ sau vài phút, phân thân đầu tiên đã bị hạ gục.
Cậu và phân thân thứ hai ngày càng gặp nguy hiểm. Cậu phải đảm nhiệm nhiều vai trò cùng lúc: vừa gây rối, cản trở, vừa hỗ trợ phân thân. Cả hai gắng gượng đến phút thứ tám. Trong một khoảnh khắc sơ sẩy, con quái vật đã tóm được phân thân, tiếp đó là tiếng xương vỡ vụn.
Cậu biết lợi thế đã mất, nên từ bỏ thế trận, chạy về phía cổng với hy vọng kéo dài thời gian.
Nhưng dường như nó đã đoán trước được ý định của cậu. Vừa ra khỏi cổng, một cú đấm đầy uy lực, như đã được dồn nén từ lâu, giáng thẳng vào cậu. Chỉ chịu sức gió từ cú đấm thôi cũng khiến da mặt cậu rát như bị dao cạo, đủ để biết lực đạo của nó khủng khiếp đến mức nào.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, bản năng đã cứu cậu. Vô thức, hai tay cậu giơ lên, dùng vũ khí chắn ngang trước mặt.
Một tiếng va chạm chói tai như sắt thép vang lên. Những tia lửa tóe ra liên tục từ điểm tiếp xúc. Cùng với đó là những rung động khủng khiếp từ cú đấm của quái vật truyền đến vũ khí, rồi bị phân tán phần lớn, sau đó mới dội vào hai tay cậu. Dù vậy, nó vẫn khiến hai cánh tay cậu rung lên dữ dội, rồi vỡ nát.
Vũ khí rơi xuống. Cơ thể cậu bay ngược về phía sau, lăn lộn không kiểm soát trên sàn, máu me be bét.
Thần trí có chút hỗn loạn. Cậu thấy cái chết chưa bao giờ gần đến thế. Bóng đen khổng lồ, mang theo cảm giác áp bức, che phủ lấy thân thể tàn tạ của cậu.
Ngước nhìn lên bằng gương mặt lấm lem máu và bụi đất, ánh mắt cậu bỗng trở nên khác lạ. Không phải luyến tiếc, căm hận, cầu sinh hay buông xuôi của một kẻ sắp chết.
Ánh mắt ấy mang ánh sáng rực rỡ như mặt trời, thiêu đốt lòng tự tin và ánh lên vẻ thương hại lẫn mỉa mai khi nhìn về phía quái vật.
Quái vật không hiểu. Con trùng này sắp bị nó đánh chết đến nơi rồi, tại sao lại nhìn nó bằng ánh mắt của kẻ chiến thắng như vậy? Nhưng dù sao, côn trùng vẫn phải biết thân phận của mình. Dù con trùng này lắm chiêu trò, suýt chút nữa đã khiến nó bị thương nặng.
Nó dẹp bỏ suy nghĩ, vung nắm đấm lên để kết liễu con trùng.
Nhưng dù cú đấm mang sức mạnh đủ để giết chết cậu đã ở ngay trước mặt, một nụ cười vẫn nở rộ trên môi cậu.
Rồi cậu lẩm bẩm: "NGÀN HOA NỞ."
Ngay sau đó, cú đấm của quái vật dừng lại, cách mặt cậu chỉ gang tấc.
Xung quanh, từ vị trí trung tâm giữa cậu và quái vật, từng bông hoa đỏ rực rỡ nở rộ. Chúng mọc lên với tốc độ chóng mặt, tạo thành một khu rừng hoa rộng lớn. Như có một cơn gió thổi qua, từng cánh hoa đỏ rời mặt đất, bay lên tạo thành một dòng sông cuồn cuộn cuốn qua quái vật.
Rồi tất cả cùng bay lên trời, biến mất. Biến mất theo đó là cả thẳm hoa dưới đất lẫn thân hình của quái vật.
Chỉ còn lại quái vật với ánh mắt ngạc nhiên, bị xé thành ba, rồi bốn, rồi vô số mảnh, cuối cùng tan biến như trở về với cát bụi.
Ôm lấy thân thể tàn tạ, cậu lật người lại.
Nhìn lên trần đá cao, cậu mệt mỏi thiếp đi.
Không biết bao lâu sau, cậu lờ mờ tỉnh dậy. Năng lượng đã hồi phục được kha khá sau khi dốc cạn cho chiêu cuối.
Cậu dùng năng lượng tái tạo hai cánh tay mới, đồng thời chữa trị những vết thương trên cơ thể.
Sau khoảng chục phút, cuối cùng cậu cũng có thể đứng lên. Bên cạnh là phân thân đang cầm vũ khí. Cậu nhận lấy vũ khí từ phân thân và đeo lại sau lưng.
Nhìn về phía góc phòng, cánh cửa quen thuộc lọt vào mắt cậu.
Cậu tiến đến mở cửa.
…… ……
'Cảm giác nghẹt thở và cơ thể sắp bị ép thành bãi thịt là cái quái gì thế này?'
Đó là câu hỏi mà cậu muốn hét lên lúc này.
Nhưng cậu biết không nên lãng phí thời gian. Hơn nữa, vừa mới lên cấp, cậu không còn chút năng lượng nào. Nếu giờ phải đấu lại với con quái vật kia, độ khó lại tăng lên, nghĩ đến thôi cậu đã rùng mình.
Cảm nhận vũ khí trên tay, cậu nhanh chóng đưa ra quyết định.
Vừa thu hồi vũ khí, cậu vừa dùng năng lượng mới có được để tạo một lớp đá bao quanh mình. Rồi dùng lớp đá ấy đẩy ra xa.
Ban đầu gặp phải sự cản trở, nhưng khi cậu truyền nhiều năng lượng hơn, lớp đá bắt đầu mở rộng ra xung quanh với tốc độ bình thường. Đến phút thứ năm, xung quanh cậu đã tạo thành một không gian khá lớn.
Cùng lúc vũ khí tan thành tro bụi, cậu cũng dừng việc mở rộng và ngồi phịch xuống thở dốc.
Cảm giác bị chèn ép thật kinh khủng. Cậu nghĩ sẽ không bao giờ dám thử lại lần thứ hai.
Sau đó, cậu nhớ lại lý do khiến mình rơi vào tình cảnh này, tức giận chửi rủa: "Con quái vật xúc tu đáng ghét, tao còn chưa đụng đến mày một ngón tay. Được lắm, tao nhớ mặt mày rồi. Đến khi nào ông đây mạnh lên, nhất định bắt mày chết một cách kinh khủng và đau đớn nhất!"
Sau khi trút hết cơn giận, nỗi sợ hãi trước đó cũng tan biến. Cậu bình tĩnh lại, ngồi xuống sàn, vuốt râu và suy tính những bước đi tiếp theo.
Suy đi tính lại, cậu tổng kết:
1. Ở trên mặt đất đang xảy ra một chuyện gì đó nguy hiểm.
2. Việc ở dưới đất thì bình thường, nhưng càng lên cao càng lạnh, có liên quan đến chuyện trên.
Không cần phải cân nhắc nhiều, cậu quyết định đi xuống đào tiếp. Dù sao thì trên mặt đất cũng không thể ở được.
Còn một lý do nữa: dù sao cũng mới lên cấp, cậu đang rất cần năng lượng.
okokexokekokkx
Sau đó, cậu dành thời gian ở dưới lòng đất.
Cậu áp sát cơ thể vào vách đá, tạo một lớp đá bao quanh để ẩn mình.
Bỏ cuốc xuống, cậu nhìn lại hành lang tối om phía sau, không thấy điểm cuối.
Thành quả là cậu đã xuống được tầng thứ tư.
Điều tiếc nuối duy nhất là chưa hề chạm trán bất cứ thứ gì. Nhưng nghĩ lại, cậu thấy như vậy là tốt nhất.
Tiếp tục đào thêm mấy ngày, thì từ phía trước cậu nghe thấy những âm thanh kỳ lạ.
Cậu nấp bên trong, dùng một lỗ nhỏ xíu để quan sát và chờ đợi.
Không lâu sau, phía trước vang lên một tiếng nổ rất lớn. Bụi đá bay mù mịt, khiến đường hầm chìm trong khói bụi.
Từ trong lớp bụi, cậu nghe thấy tiếng nói:
"Khụ khụ. Đã bảo rồi, cái di tích này không an toàn. Vậy mà lại phái một đội ngũ mỏng manh thế này, không chết hết mới lạ."
Tiếng nói lầm bầm như độc thoại, và người nói chuyện ngày càng tiến lại gần cậu.
Khi lớp bụi tan dần, cậu cũng nhìn rõ đối phương.
Đó là một chàng trai trẻ, tóc ngắn màu vàng, cao khoảng một mét bảy, ngũ quan tuấn tú, vẻ mặt thông minh. Mặc quần áo đơn giản nhưng thanh lịch, toát lên khí chất cao quý.
Sau khi lầm bầm đi qua chỗ cậu một lúc, cậu nghe thấy hắn kêu lên đầy hứng thú:
"Cái hạng này quy mô phết. Người đào ra được cũng không tầm thường. Đúng không, người trốn trong vách đá kia?”. Vừa nói, hắn vừa quay người lại nhìn về phía cậu đang ẩn nấp, hai ánh mắt chạm nhau.
Cậu biết đây không phải là giả vờ, và cậu cũng đã quyết định sẽ gặp mặt. Dù sao, ở nơi này, có người để hỏi han vẫn tốt hơn là mò mẫm một mình.
Còn việc hắn có ý đồ xấu ư? Hừ, cậu cũng không phải là dễ xơi. Nếu động tay động chân, chưa chắc ai ăn được ai.
Nghĩ vậy, cậu dùng cuốc phá lớp đá bao quanh và bước ra.
Nở một nụ cười ngượng ngùng, cậu đáp: "Không dám, không dám. Chỉ là đào bình thường thôi, cố gắng một chút là được."
