Hắn nhìn cậu, vẻ mặt không chút thay đổi, toát lên vẻ thâm thúy đáp lời:
"Gặp mặt rồi xem như quen biết. Xin giới thiệu, ta là Ngô Tụ, con trai duy nhất của Lan Ba bá tước thuộc vương triều SATU."
Lúc này cậu mới biết người kia tên Ngô Tụ. Còn vương triều gì đó thì cậu nghe chẳng hiểu. Cậu cười đáp:
"Không sớm không muộn, cũng coi như làm quen. Cứ gọi Nhất là được."
Ngô Tụ tiến lên bắt tay cậu, vỗ ngực nói: "Nhất đúng không? Hay là hai ta cùng nhau trao đổi thông tin, thấy sao?"
Ngoài mặt cậu ra vẻ lưỡng lự, nhưng thực tế biết đây là cơ hội tốt để có thêm thông tin. Tuy nhiên, đáp ứng quá nhanh lại dễ bị phát hiện là người mới.
Thế nên, cậu giả bộ suy tư vài giây rồi mới gật đầu đồng ý.
... ...
Sau đó, Ngô Tụ dẫn cậu đi ngược lại lối đi của hắn, vừa đi vừa nói chuyện.
Qua vài câu chuyện, cậu cũng hiểu sơ bộ về hoàn cảnh xung quanh.
Nơi này là một trong số vô vàn di tích nằm trong thế giới BAKA rộng lớn. Theo Ngô Tụ nói, di tích này xếp cấp độ ba, thuộc dạng trung bình, không khó cũng không dễ.
Ngô Tụ là người khá hào sảng, vui tính, hài hước. Vì vậy, cậu cũng tin tưởng mà kể thật chuyện mình là người mới. Dù sao, cậu thấy việc này tạm thời có lợi nhiều hơn có hại.
Với lại, đây là lần thứ năm Ngô Tụ đến thế giới này rồi. Hơn nữa, Ngô Tụ cũng lớn hơn cậu một tuổi, nên cả hai quyết định xưng hô huynh đệ.
"À mà Ngô Tụ huynh, đệ không cố ý nghe trộm, nhưng lúc trước huynh nhắc đến việc phái một đội ngũ đến là thế nào?" Cậu gãi đầu hỏi.
Ngô Tụ không ngập ngừng đáp luôn: "Cũng không có gì. Đệ là người mới không biết cũng không lạ. Nói ra thì hơi dài dòng, nhưng đệ có thể hiểu đơn giản thế này."
"Thế giới hiện nay mới chỉ liên kết và qua lại với nhau ở sáu đảo, hay còn gọi là Lục Thiên Giới. Mỗi đảo rất rộng lớn, hệ thống xã hội lẫn văn minh cũng có sự khác biệt. Nhưng đều có kết cấu giống nhau; gồm các thôn bao quanh, trung tâm là một vương triều hay đất nước lớn chỉ phối, quản lý cả đảo."
"Còn thế giới BAKA này như một tổ chức, luôn tuyển dụng nhân viên, chính là loại như chúng ta. Trong đây, quái vật lẫn hệ sinh thái rất phong phú. Lần đầu vào phải tìm [HAOL] mới ra được. Đó là tên địa điểm được chỉ trong đầu đệ đó."
Cậu gật đầu lia lịa.
Ngô Tụ tiếp tục: "Nói chung, sau lần đó thì muốn vào thì vào, muốn ra thì ở đủ một năm trong đây là được."
"Đó là kiến thức cơ bản người mới như đệ cần hiểu. Còn về việc đệ hỏi, thực chất như người tiều phu đi đốn củi làm giàu vậy. Mỗi quốc gia quản lý mỗi đảo sẽ thành lập một tổ chức riêng để tiến đến thu thập tài nguyên nơi đây. Nên đợt này, vương triều Đỏ ở đảo MUSUKI của huynh phái một đội vào thám thính lẫn thu thập tài nguyên ở di tích này."
"Ừm, chỗ huynh có hai vương triều quản lý hả?" Cậu nghe xong hỏi.
Ngay lập tức, vẻ vui vẻ đầy sức sống của Ngô Tụ biến mất.
Thấy vậy, cậu cảm thấy chuyện này có lẽ không đơn giản, vội vàng chữa cháy:
"À, không sao. Đệ chỉ tò mò một chút thôi. Huynh không trả lời cũng được. À... à đúng rồi, nói đến cái đội đầu tiên, mạnh mẽ như nào mà lại thất bại hết thế? Cùng với thang đo sức mạnh trong di tích được phân cấp như nào vậy? Đệ muốn nghe."
Ngô Tụ nhìn thấy ánh mắt lấp lánh khao khát tri thức của cậu, như cuối cùng cũng thoát được chuyện ban nãy, lại dùng vẻ tươi vui nói:
"Cũng không mạnh mẽ lắm như đệ nghĩ đâu. Đội đó chỉ gồm sáu người, chỉ huy là cảnh giới Man bậc bảy, còn lại toàn đồ bỏ đi đạt ba bốn."
"Còn về hệ thống chia cấp di tích, là hai cấp và một cấp trung xen kẽ nhau theo đó tăng lên. Ví dụ, cấp độ một và hai thường có quái vật xuất hiện tầm cảnh giới Man bậc ba là cao nhất.
Còn di tích cấp độ ba thường là cảnh giới bốn và năm là cao nhất. Chỉ tăng thêm hai bậc cảnh giới, lên mới gọi là trung gian.
Di tích cấp bốn và năm tương ứng Man bậc chín và mười. Có khi còn xuất hiện quái vật đạt tới cảnh giới Huyết Hoàn bậc một.
Cấp sáu thì tăng hai bậc cảnh giới là xuất hiện Huyết Hoàn bậc hai và ba.
Các cấp còn lại thì nó tăng cũng khá tương tự. Nói chung về sau đệ tới trung tâm đào tạo thì những kiến thức này muốn có được rất dễ dàng."
Gật đầu lia lịa, cậu hỏi luôn: "Vậy đợt này huynh được phái đến theo đội hả?"
Ngô Tụ gật đầu.
"Đúng, lần này phái ba đội ngũ, mỗi đội gồm bảy đến tám người. Đội trưởng đều đạt đến cảnh giới Huyết Hoàn bậc ba. Mục tiêu trên hết là thu thập tình báo để đánh giá lại. Tiếp theo mới là thu thập tài nguyên."
Ngô Tụ thấy cậu nhìn về phía mình, muốn nói lại thôi. Ánh mắt lóe lên, hắn nói đầy tự hào:
"Không cần phải ngại. Đệ thấy huynh chỉ lớn hơn đệ một tuổi, nhưng mà đệ biết huynh đạt tới cảnh giới kinh khủng như nào không?"
Cậu ngay lập tức hâm mộ nói: "Chắc chắn cao hơn cái cảnh giới Man bậc hai của đệ rồi."
Ngô Tụ cũng không đắc ý lắm nói lại: "Đệ không cần phải tự ti như thế. Lần đầu vào di tích mà còn sống và đạt cảnh giới Man cấp độ hai như này cũng là giỏi rồi.
Huynh chỉ là đến sớm hơn, có điều kiện hơn, may mắn hơn, dù vậy đến giờ huynh cũng chỉ mới cảnh giới Huyết Hoàn bậc ba thôi."
Cậu nghe xong há hốc mồm, trong lòng thầm nghĩ:
'Vậy còn không cao?'
Ngay lập tức cậu phản ứng lại: "Cái gì? Huynh là đội trưởng?"
Ngô Tụ như chờ đợi từ lâu, vẻ mặt đắc ý gật đầu.
Nhưng tiếp theo, vẻ mặt hắn mất tự nhiên khi nghe câu tiếp theo của cậu.
"Vậy thành viên của đội huynh đâu?"
"Thực ra tất cả đều chạy tán loạn hết rồi. Hiện tại, theo cảm ứng thì chỉ còn lại bốn người còn tồn tại ở nơi này thôi.” Ngô Tụ vẻ mặt nặng nề nói tiếp.
"Di tích này không đơn giản. Nó ít nhất đạt tới cấp bảy trở lên. Ban đầu, ba đội đi vào không có gì, nhưng sau mười ngày, trời bỗng tối đen, theo đó xảy ra một sự dị biến.
Mọi thứ bao trùm trong bóng tối đen kịt, những quái vật gớm ghiếc mạnh mẽ xuất hiện. Ba đội đã hợp sức lại rút lui. Nhưng không ngờ bên trong lại liên tiếp xuất hiện rất nhiều quái vật cảnh giới Huyết Hoàn bậc một và hai. Số lượng rất đông, không ngoài dự đoán, hai đội trưởng là huynh và một đội trưởng khác đành phải giúp một đội rút lui trước.
Còn lại hai đội ở lại cầm chân. Cuối cùng, tất cả bị bao vây cả xung quanh lẫn trên trời. Mọi người đành đục lỗ xuống dưới để chạy thoát. Trong quá trình đó, có người chết, có kẻ sống, mọi người đều lạc nhau."
"May sao huynh có thiết bị định vị, còn xác định được vị trí đại khái của các thành viên còn lại."
Nghe vậy, cậu thẩm cảm thấy may mắn vì mình đã đi bậy đi bạ mà lại chọn đúng đường.
"À mà sao không đào đất chui ra ngoài di tích?"
Ngô Tụ nhìn cậu, ngãi đầu: "Quên không nhắc, không phải di tích nào cũng tồn tại ở trên thế giới BAKA. Có những cái cần bước vào cổng xuất hiện ở thế giới BAKA, thông qua đó mới đi vào được. Nơi đây là như thế, cổng vào cũng là cổng ra, nằm ở trên mặt đất."
Cậu mới bừng tỉnh, ngộ ra. Cảm thấy câu hỏi ban nãy thật ngớ ngẩn.
"Mà giờ ta đi đâu?" Cậu hỏi.
Ngô Tụ nói: "Bên phía đệ có một người. Nhưng vừa nãy mất luôn định vị rồi. Huynh đành phải chuyển sang hướng khác. Thôi, đến nơi rồi."
Nói rồi, Ngô Tụ dùng tay chạm vào lớp đất, sau đó đống đất biến thành cát, nhao nhao sụp đổ. Lớp bụi che kín tầm nhìn. Đến khi bụi tan, trước mắt đã xuất hiện một hành lang dài.
Ngô Tụ đã đi vào trước, vẫy tay chờ cậu.
Cậu vừa đi vào vừa nghĩ thầm:
'Đây là thủ đoạn của cảnh giới Huyết Hoàn. Quả là khác biệt.'
Ngô Tụ thì đi phía trước mở đường, cậu thì lẽo đẽo theo sau.
Trong lúc đó, cậu không thể không thán phục hiệu suất này, tốc độ di chuyển nhanh gấp mấy trăm lần so với cách của cậu. Tất nhiên, cậu cũng không quên hút năng lượng.
