Logo
Chương 30: Nụ hoa quái

Nhận thấy đối phương có thủ đoạn kì lạ, cậu biết nếu đánh nhau trực diện sẽ không có lợi thế. Cậu cần phải nhanh chóng trở nên mạnh mẽ hơn để đối phó với những đối thủ ở cấp độ này.

Đi được một đoạn, Ngô Tụ đang trò chuyện thì sắc mặt bỗng thay đổi.

Vừa kéo cậu chạy gấp, Ngô Tụ vừa nói: "Kì lạ thật, tín hiệu cho thấy vị trí của ba thành viên đang tách rời bỗng có dấu hiệu tiến lại gần nhau theo cùng một hướng. Chuyện này không bình thường chút nào."

Cậu cố gắng bám chặt lấy tay Ngô Tụ. Cảnh vật lướt qua ngày càng nhanh. Khi dừng lại, cậu đã không biết mình cách xa vị trí ban đầu bao xa.

Với vẻ mặt nghiêm trọng, Ngô Tụ quay sang hỏi cậu:

"Có nghe thấy tiếng gọi nào không?”

Ban đầu cậu còn ngơ ngác, nhưng sau khi tĩnh tâm lắng nghe, cậu thực sự cảm nhận được có một tiếng gọi thôi thúc cậu tiến về một hướng nào đó.

Cậu nhìn sang Ngô Tụ, Ngô Tụ không giải thích mà chỉ gật đầu.

Cậu suy nghĩ. Đến cả Ngô Tụ còn bị ảnh hưởng, chủ nhân của tiếng gọi này chắc chắn không phải hạng tầm thường.

Trên đoạn đường tiếp theo, Ngô Tụ nói vì lý do an toàn nên cần di chuyển chậm lại. Nhưng đi được một lát, phía trước bỗng vang lên một tiếng phá tường rất lớn.

Ngô Tụ và cậu cùng căng thẳng. Cả hai đều nghĩ có thứ gì đó vừa xâm nhập vào hành lang.

Mang theo suy nghĩ đó, cả hai thận trọng tiến về nơi phát ra tiếng động.

Gần đến nơi, phía trên hành lang đang lan tỏa một đám khói đen lớn, theo cậu đoán thì giống như khói bốc lên khi có thứ gì đó bị đốt cháy.

Không hiểu vì sao, khi thấy đám khói đen đó, Ngô Tụ lại tăng tốc. Cậu đành phải tăng tốc theo.

Đến nơi, cảnh tượng trước mắt là đất đá vỡ vụn, xung quanh lửa đang bốc cháy. Bên cạnh đám cháy là Ngô Tụ và một người phụ nữ đang trao đổi gì đó. Phía sau người phụ nữ là hai người nữa, một nam một nữ.

Thấy cậu xuất hiện, người phụ nữ ngay lập tức phát hiện ra, nhìn về phía cậu. Trong ánh mắt ánh lên vẻ lạnh lẽo xen lẫn sát khí kinh khủng. Hai người phía sau mới kịp phản ứng, người nữ nắm chặt kiếm chỉ về phía cậu, người nam thì nắm cây rìu lớn, ánh mắt hung hãn nhìn cậu.

Chưa kịp phản ứng, cậu nghe thấy tiếng Ngô Tụ hét lớn:

"Dừng lại, là người một nhà!"

Nghe thấy là người một nhà, người phụ nữ mới thu hồi ánh mắt, hai người phía sau cũng hạ vũ khí xuống.

Thấy vậy, cậu từ từ tiến đến.

Đứng bên cạnh Ngô Tụ, cậu đánh giá ba người. Người phụ nữ đẹp như tiên tử, thanh cao thoát tục. Hai người còn lại cũng có nhan sắc cao, dựa vào khí thế có thể đoán cảnh giới cũng không hề kém.

Cùng lúc đó, ba người cũng quan sát cậu. Người phụ nữ cầm đầu chỉ nhìn lướt qua rồi thôi, hai người sau thì nhìn cậu với ánh mắt hờ hững.

Cậu thầm cảm thán, đúng là người có kinh nghiệm, khí thế và tác phong đều rất chuyên nghiệp.

Ngô Tụ lên tiếng: "Đây là Nhất, kém ta một tuổi, lần đầu vào đã bị truyền tới di tích."

Nghe vậy, cậu cảm giác ánh mắt của hai người phía sau nhìn cậu có thêm chút đồng cảm.

Mặc kệ chuyện đó, cậu tiếp tục lắng nghe. Ngô Tụ đưa cho người phụ nữ một cái la bàn, giọng nghiêm trọng:

"Như đã trao đổi, kế hoạch là hai đội trưởng chúng ta sẽ mở đường. Khi đến nơi, đội trưởng Mai Cốc sẽ cùng các thành viên khác cứu người, ta sẽ cầm chân.

Cứu người xong thì hợp lực cùng rút lui. Đội trưởng Mai Cốc thấy thế nào?"

Mai Cốc nhíu mày suy nghĩ một lát rồi gật đầu.

Ngô Tụ quay sang nói với cậu: "Tình hình hiện tại rất rắc rối, nhờ đệ giúp đỡ một chút."

Cậu gật đầu coi như đồng ý. Tiếp đó, mọi người chuẩn bị sơ qua. Trước khi xuất phát, Ngô Tụ đưa la bàn trên tay cho Mai Cốc.

Nghe hai đội trưởng hô lớn: "Đi!"

Cả đoàn người bắt đầu di chuyển. Khi tiếng gọi vang vọng lớn đến mức như có người đang thì thầm bên tai, Ngô Tụ và Mai Cốc đã nhíu mày, còn cậu và hai người kia thì cảm giác hồn phách như muốn bị câu đi vậy.

Nhưng cuối cùng mọi người cũng đến được mục tiêu. Sau hành lang là một hang động lớn.

Mọi người nhìn xuống, thấy ở trung tâm đáy hang là một nụ hoa lớn màu tím đầy mê hoặc. Cảm giác mỗi lần nó lay động là có tiên nữ đang câu hồn đoạt phách. Trên vách đá có những chiếc hang, mỗi cửa hang được nối với trung tâm bằng những sợi rễ to lớn. Có thể thấy vô số quái vật đang di chuyển dưới đó.

Lắc đầu, cậu cố gắng trấn tĩnh bản thân.

Bên tai vang lên tiếng Ngô Tụ: "Cẩn thận, quái vật này chuyên tấn công tinh thần. Cẩn thủ tinh thần. Ta sẽ đi trước, mọi người theo sau."

Rồi Ngô Tụ nhảy xuống, hướng đến trung tâm nụ hoa.

Mai Cốc nhảy theo sau một đoạn, cậu và hai người kia nhảy sau cùng.

Độ rộng và độ dài của cái hang thật kinh khủng. Mất tận bảy phút cậu mới đáp xuống được mặt đất. Ngô Tụ đang giao chiến với một đám người cây. Cậu thấy Ngô Tụ vung tay, một nắm cát lớn kéo lên tạo thành một bãi cát lún, cầm chân quái vật.

Bên này, Mai Cốc bốc một ngọn lửa ném thẳng vào một chiếc bọc lớn treo trên một sợi rễ. Vụ nổ từ ngọn lửa thiêu đốt đám rễ cây xung quanh. Theo đó, hai thành viên ở hai bên như đã chờ sẵn, nhảy vào cái bọc. Chỉ vài giây sau, họ nhảy ra, trên tay ôm một người đang nôn sặc sụa.

Cậu cũng gia nhập vào, làm nhiệm vụ yểm trợ phía sau.

Khi đám quái vật cây bắt đầu trở nên đông dần, bên Mai Cốc cũng hoàn thành việc cứu người.

Những người còn đi lại được hỗ trợ người không đi được. Mọi người cùng nhau phá vòng vây đến chỗ Ngô Tụ.

Mai Cốc bóp một cây giáo bằng lửa, tung thẳng về phía trước. Theo đường giáo bay, mọi quái vật đều bị đốt thành tro tàn.

Mọi người thừa cơ vượt lên. Đến chỗ Ngô Tụ, người đang điều khiển cát một mình cầm chân hàng nghìn con quái vật, Ngô Tụ quay sang nhìn về phía này.

Một cây đao cát cũng theo đó phi đến. Mai Cốc tiện tay đập nát bằng nắm đấm phụ lửa.

Ngô Tụ nhận ra là người của mình. Hai người trao đổi ánh mắt. Ngô Tụ gật đầu. Mai Cốc dẫn mọi người hướng về vách hang.

Theo đó, lỗ hổng lại bị lấp kín bởi vô số người cây.

Cậu khá lo lắng cho Ngô Tụ, dù sao mạnh mẽ đến đâu cũng không phải là vô địch, huống chi còn một mình cầm chân nhiều quái vật như vậy.

Nhưng những người còn lại không hề tỏ ra lo lắng. Nên cậu cố gắng giấu vẻ lo lắng, đi theo sau.

Khi đến gần vách hang, Mai Cốc ra lệnh mọi người đứng tụ lại. Tiếp đó, một tia lửa lớn đỏ như máu bao quanh mọi người để bảo vệ. Lúc đó, cậu thấy trên tay Mai Cốc ẩn hiện ba chiếc vòng tròn sáng lên.

Ngọn lửa này uy lực cực kỳ. Tất cả quái vật bén mảng đến đều tan thành tro bụi.

Tạm thời mọi người được an toàn. Cậu lại lo lắng nhìn về phía Ngô Tụ. Nhưng tiếp đó, trong tiếng ầm ĩ của quái vật, một giọng nói quen thuộc vang lên:

"Sa Thổ Vương Triều!"

Tiếp đó là một cảnh tượng kinh người. Một trụ cát lớn nhô lên cao, rồi đổ sập xuống. Cát như trở thành từng cỗ máy. cắt. Đi đến đâu, quái vật bị nhấn chìm, tan thành nhiều mảnh. Từ đống cát chảy, Ngô Tụ lướt trên cát trở về.

Vòng lửa mở ra một lối đi. Ngô Tụ theo đó đi vào.

"Đi thôi. Gây ra động tĩnh lớn như vậy, con quái vật nụ hoa kia sẽ sớm tỉnh lại thôi." Ngô Tụ hai tay tạo thế nâng lên.

Một trụ cát bao lấy mọi người, đưa lên cao. Vừa di chuyển được vài phút.

Bỗng nghe thấy một tiếng gầm lớn. Tai của cậu như muốn bị tiếng gầm chấn cho điếc vậy.

Rồi theo đó là một tiếng đập mạnh. Nghe như có thứ gì đó va chạm vào lớp cát bên ngoài. Lớp cát bị đập tung ra một lỗ hổng lớn.

Từ đây cậu nhìn thấy một nhánh dây leo đang đung đưa bên ngoài.

Nó chuẩn bị chui vào tấn công tiếp, thì ngọn lửa đã xông ra trước. Hai thứ va chạm, nhất thời khiến mọi người bay đập vào vách đá phía sau.