Ngô Tụ và Mai Cốc đều không sao. Ngô Tụ quay sang chạm tay vào vách đá, một thông đạo xuất hiện.
"Lui!!" Ngô Tụ hét lớn.
Mọi người chen nhau xông vào trong. Cậu đi cuối, chỉ nghe thấy những tiếng va chạm lớn, tiếng lửa thiêu đốt và tiếng quái vật gầm rú.
Cậu biết quay lại cũng ít giúp được gì, chỉ thêm vướng bận, nên cắm đầu tăng tốc chạy. Vừa chạy, cậu vừa nghĩ lại ý định ban đầu, có lẽ để đánh bại được lũ quái vật này, ít nhất cậu phải lên thêm vài cấp nữa.
Cuối cùng, cậu và mọi người chạy đến cuối hành lang. Ai nấy đều mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần. Dựa vào nhau, mọi người nghỉ ngơi tạm.
Cậu cũng nhập bọn.
...... ......
Một tiếng sau. Hai bóng người lao tới, khiến một số người giật mình tỉnh giấc, vẻ mặt cảnh giác. Khi cậu kịp nhận ra, hai người đã đứng giữa đoàn.
Không ai khác, đó là Ngô Tụ và Mai Cốc. Có vẻ cảnh giới của quái vật thật sự cao hơn hai người, cả hai đều bị thương. Quần áo Ngô Tụ rách tả tơi, những vết thương lớn nhỏ rỉ máu xuống đất.
Mai Cốc thì khá hơn chút, quần áo chỉ hơi bẩn, nhưng đang ôm bụng, máu thấm ướt cả một mảng lớn.
Ngô Tụ lên tiếng trước:
"Tạm thời quái vật sẽ không tìm đến đây. Hai đội chỉnh đốn lại đội hình, theo ta và Mai Cốc tiến lên phía trước."
"Rõ!" Mọi người đồng thanh đáp.
Mỗi người chia nhau hành động, cả đoàn người tiếp tục đi theo vào hành lang mới.
Trên đường đi, cậu tìm cơ hội tiến lại gần Ngô Tụ. Nhưng có vẻ một người lạ mặt như cậu trông đáng nghi, nên có mấy người chặn đường cậu.
Chưa biết xử lý ra sao thì may mắn thay, Ngô Tụ quay sang ra hiệu, khiến những người kia bỏ đi, trở về vị trí cũ.
Cậu tiến lại gần Ngô Tụ, thì thầm: "Vết thương có nặng không?"
Ngô Tụ quay sang cười: "Đệ coi thường huynh quá rồi, dăm ba vết thương nhỏ này huynh sợ cái gì." Vừa nói xong, Ngô Tụ lại ôm tay nhăn nhó, khiến cậu cũng bó tay.
Cậu tranh thủ đổi chủ đề: "Vậy giờ cứu xong người rồi, chúng ta đi đâu?"
Ngô Tụ vẻ mặt suy nghĩ rồi đáp: "Đi đâu nữa? Cứ tiến về phía trước thôi. Nhưng không cần lo, vài ngày nữa huynh sẽ thử tiến lên mặt đất xem thế nào. Vì theo huynh nghĩ, di tích này có một vòng tuần hoàn. Sẽ có chu kỳ toàn sáng và một chu kỳ toàn tối. Vậy nên chúng ta chỉ cần đợi chu kỳ sáng trở lại là có thể thoát ra rồi."
Cậu vừa nghe vừa phân tích, cảm thấy suy luận này rất hợp lý. Dù sao, thử xem sao vẫn hơn là không có mục đích.
Sau cuộc trò chuyện, cậu trở về vị trí.
..... .......
Những ngày kế tiếp, mọi người cứ đi theo hai đội trưởng, mệt thì nghỉ ngơi một lát rồi lại đi tiếp. Tất nhiên, cứ cách vài ngày Ngô Tụ lại thử lên trên xem xét, nhưng có vẻ vẫn chưa có dấu hiệu gì khả quan.
Đến tháng thứ hai, hầu hết mọi người đã hồi phục, cậu cũng làm quen được với các thành viên khác.
Nhiều người còn đồng cảm với cậu. Có người còn cho cậu mấy trái quả tím như nho. Cậu hỏi ra mới biết, để tăng cường tu vi có hai cách:
Một là tìm kiếm trái cây ăn vào.
Hai là đánh quái vật cảnh giới cao, lấy kết tinh trong cơ thể chúng để hấp thu.
Cậu rất vui vẻ, vừa có thêm bạn, vừa tăng cường bản thân, lại có thêm chút kiến thức.
Hai tháng này tuy phải đi nhiều, nghỉ ít, nhưng cậu cũng đã đạt đến chín tầng chín từ mấy hôm trước. Nếu không phải chưa có thời cơ, cậu đã có thể lên cấp 11 rồi.
Nhưng cậu cũng không oán trách, cứ thuận theo tự nhiên.
Lại qua thêm vài ngày nữa, Ngô Tụ và Mai Cốc đi đầu bỗng khựng lại. Mọi người theo sau cũng cùng nhau cảnh giác cao độ.
Rồi vài giây sau, hai bên, không, là rất nhiều hướng, từng lớp đá bị phá tan ra. Từng con quái vật ẩn trong lớp bụi đá xuất hiện.
Ngô Tụ phẩy tay, lớp bụi lập tức tan biến, để lộ ra từng đầu chuột to lớn, hàm răng trắng nhọn. Chúng lao vào tấn công.
Cậu cũng gia nhập cuộc chiến. Nhưng quái vật càng ngày càng đông, không những thế, chúng còn phá hang ở mọi hướng, khiến nhiều người trở tay không kịp và bị thương.
Nhưng dưới sự chỉ huy của Ngô Tụ và Mai Cốc, không ai bị thương quá nghiêm trọng.
Lúc đó, mặt đất rung chuyển dữ dội. Một con chuột to gấp mấy chục lần xông ra từ phía trước, tấn công. Nó dựa vào thân hình to lớn xô ra một miệng hang rộng lớn, phía sau càng có nhiều chuột gia nhập cuộc chiến.
Trước mũi nó là một mũi khoan lớn, mọi con chuột nhỏ cản đường đều bị mũi khoan xoắn nát bét.
Khi con chuột sắp lao vào đoàn đội, Ngô Tụ đưa tay lên, một nắm cát lớn dựng thành tường chắn phía trước.
Phía sau lớp cát, từng tiếng ma sát lớn vang lên, Ngô Tụ miệng ngậm máu, quay sang báo hiệu mọi người trốn.
Một thông đạo tạo ra dưới chân, mọi người cùng nhau rút lui, nhảy xuống. Trên đường đi, hai vách hang vang lên từng tiếng lớn, cậu nghĩ lũ chuột đang ra sức phá lối đi này để xông vào. Nhưng dưới sự gia cố của Ngô Tụ, việc phá vào không dễ dàng.
Trượt một đoạn dài, trong lúc bần thần, cậu không để ý đã đến lối ra nên té cắm đầu xuống đất.
Do cậu nhảy cuối, Ngô Tụ theo sau va vào cậu, cả hai ngã nhào.
Mọi người thấy vậy, có người cố nhịn cười, kéo hai người lên.
Nhưng ai nấy cũng căng thẳng, vì khi kéo lên, Ngô Tụ đã bất tỉnh.
Cậu mới chợt nhận ra, chắc chắn không phải Ngô Tụ lại mắc sai lắm như thế.
Mai Cốc tiến đến ấn vào mấy huyệt đạo trên người Ngô Tụ, rồi đứng dậy nói: "Đội trưởng Ngô Tụ tạm thời kiệt sức ngất đi, ta tiếp quản cả đội, ai phản đối?"
'Tất nhiên là không ai rồi.' Cậu nghĩ thầm.
Sau khi không thấy ai phản đối, Mai Cốc chỉ vài người mang theo Ngô Tụ. Những người còn lại theo sát cô.
Mai Cốc vung tay, ngọn lửa bao trùm, đấm mạnh vào vách đá. Một tiếng vang lớn, một thông đạo bốc lửa được tạo ra.
Cô dẫn mọi người chạy trốn. Đám chuột phía sau vẫn chưa bỏ cuộc, thỉnh thoảng vẫn có vài con từ hai bên xông ra, rồi bị các thành viên chém thành nhiều mảnh.
Cậu tham gia, tiện thể trộm vài thứ mang theo bên người. Mọi người thấy vậy cũng khuyên can, nhưng sau khi thấy cậu kiên quyết thì không ai để ý nữa.
'Cuối cùng cuộc đào mạng này cũng kết thúc.' Cậu thở phào, khi Mai Cốc dừng lại cho mọi người nghỉ ngơi.
Lần này mọi người được nghỉ ngơi rất lâu. Ba ngày sau, Ngô Tụ mới mơ màng tỉnh dậy. Mai Cốc đến thăm, chỉ thấy hai người nói gì đó, Ngô Tụ gật đầu.
Rồi hai người tiến tới trước mọi người thông báo:
"Chúng ta sẽ dùng lại đây nghỉ ngơi lâu dài.”
Mọi người nghe xong ai nấy cũng vui mừng. Dù sao, chạy trốn khiến cả tinh thần lẫn cơ thể mệt mỏi hơn bao giờ hết.
Sau lần thông báo đó, Ngô Tụ dưỡng sức vài ngày, rồi bắt đầu mở rộng khu vực xung quanh, dựng nhà tạm cho mọi người ở lại.
Cậu cũng có một căn. Tiếp đó, ai nấy cũng thoải mái nghỉ ngơi dưỡng sức.
Cậu thấy vậy, biết cơ hội đến rồi. Cậu trốn trong nhà, đóng kín cửa.
Tranh thủ lấy khúc xương lớn mà cậu đã chuẩn bị từ trước ra để hấp thu.
Tầng mười ngay lập tức hoàn thiện. Cảm giác quen thuộc kéo đến.
...........
Vừa tiến vào, cậu đã thấy sự khác lạ. Lớp sương mù đen kịt xung quanh đã biến mất. Thay vào đó là một thế giới phẳng với mặt đất màu đỏ, chân trời nhuộm màu âm u.
Cậu bắt đầu thực hiện ý định gian lận mà bản thân đã ấp ủ mấy ngày nay.
Cậu nghĩ thầm:
'Cho ta biết cách thoát khỏi khốn cảnh đang gặp phải.'
Năng lượng tuôn ra như thác nước. May mắn là vô hình, nếu không chắc nó sẽ dày đặc đến nỗi khiến con mắt cậu hoa lên.
Năng lượng tiêu hao kịch liệt đến nỗi trạng thái vô hạn cũng bị dao động lên xuống.
Mồ hôi cậu chảy dòng, may mắn cậu không thử bên ngoài.
Rất nhanh, một trang giấy nhỏ xuất hiện.
Nó từ từ rơi vào tay cậu. Cậu nắm lấy, đọc từng chữ:
"Hai mươi ba."
"Hai mươi ba, hai mươi ba..." Cậu lẩm bẩm con số phải đánh đổi kinh khủng mới có được.
