Logo
Chương 32: Chuyển biến

Không biết ý nghĩa cụ thể của nó là gì, nhưng có manh mối là tốt rồi.

Vẻ mặt cậu bỗng đắng ngắt.

"Đúng là không thể gian lận." Cậu thấy dòng thời gian hiển thị "vô hạn năng lượng" từ hai mươi ba giờ năm mươi chín phút đã tụt xuống còn mười hai tiếng, trong lòng uể oải.

Nhưng nghĩ lại cũng tàm tạm. Dù sao, đạo lý muốn trồng được trái càng ngọt thì sự đánh đổi càng lớn ai cũng hiểu. Nên cậu lại sung sức trở lại.

Đang định thừa cơ tạo luôn quyển bách khoa toàn thư kiến thức cơ bản thì một âm thanh cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu.

Lắng nghe kỹ, tiếng động phát ra từ phía trước. Cậu ép tai xuống đất nghe thử, chỉ nghe được phía trước có vẻ như hai con vật bốn chân lớn đang chạy đến.

Tiếp đó, từ phía xa xa, một chấm đỏ xuất hiện rồi nhanh chóng phóng to lên.

Cậu đứng lên, vẻ mặt căng thẳng.

Một quái vật thân bò đầu heo, có tám chân, sừng mọc thành hai hàng trên lưng, đuôi bò to lớn mọc ra từ phần mông, đầu đuôi là một ngọn lửa đen đang bốc cháy lao tới.

Chưa kịp đánh giá thêm, nó đã lao vào húc cậu.

Tuy thân hình đồ sộ, nhưng tốc độ lại không hề chậm. Cường hóa bản thân lên mức cao nhất, cậu cảm thấy tất cả tế bào như gào thét, sức mạnh tăng vọt.

Cậu né sang một bên, vũ khí trên tay đã đổi từ cây cuốc sang cái chùy lớn, vung mạnh vào sườn quái vật.

Một tiếng vang lớn, con quái vật bị cậu quật bay lăn lộn trên mặt đất.

Nhờ có nhiều chân, nó nhanh chóng ổn định lại. Có thể thấy phần sườn của quái vật bị ép vào trong, máu thịt be bét.

Nó cuồng nộ, dùng tám chân lấy đà vọt lên cực nhanh. Cậu chưa kịp phản ứng đã bị húc bay lên. Cảm giác nhói đau lan khắp cơ thể, xương ngực và nhiều xương khác bị vỡ nát.

Chưa để cậu kịp rơi xuống, quái vật lại tiến tới dùng đuôi quật vào người cậu. Cố ý làm sao, ngọn lửa đen trúng vào lưng cậu.

Ngọn lửa đen bùng lên như lửa gặp rơm.

Cả cơ thể cậu bị bao vây trong lớp lửa đen, mùi thịt cháy khét lẹt. Cảm giác bị thiêu sống thật không dễ chịu chút nào.

Nhờ năng lượng dồi dào, cậu chữa trị bản thân nhanh hơn tốc độ vết thương tạo ra.

Xoay người lại, mặt đối mặt với quái vật, từ trên cao cậu dùng ngón tay tạo kiếm chỉ.

Từ đầu ngón tay toát ra những cánh hoa đỏ chót, tươi thắm như máu. Chúng từ một hai cánh, rồi nhanh chóng nhân lên tạo thành dòng sông hoa cuốn tới quái vật.

Quái vật bị dòng sông nhấn chìm, tiếng gầm thét đau đớn vang lên liên tục. Thỉnh thoảng lấp lóe ánh lửa đen, nhưng nhanh chóng bị sông hoa vùi dập.

Khi dòng sông hoa tan biến, để lộ ra thân hình tàn tạ của quái vật. Nó nằm thoi thóp trên mặt đất. Cậu từ từ đáp xuống, vỗ vỗ vào thân quái vật.

"Này thì húc. Ừm, đúng như mình đoán, chỉ có quái vật cấp độ hàng chục mới mạnh kinh khủng như vậy."

Vừa nói xong, cậu vỗ mạnh một cái. Cơ thể con quái vật tan thành từng mảnh, mỗi mảnh bốc cháy hỏa diễm, chốc lát đã bị đốt hết.

Cùng lúc đó, cánh cửa cũng xuất hiện.

Nhưng cậu không vội ra ngoài. Không tận dụng cơ hội nghiên cứu ở đây thì thật là lãng phí, mà lãng phí là một cái tội.

Thế nên cậu ngồi xuống, một cái bàn hiện ra. Tiếp đó cậu nhẩm thầm.

'Đến đi nào, bách khoa toàn thư kiến thức cơ bản!'

Lần này năng lượng cạn sạch. Từ trạng thái vô hạn cậu bị đánh bay về con số không. May sao chỉ cần có năng lượng là còn có thể tạo ra được.

Cậu dành những ngày tiếp theo, nhờ khả năng hồi năng lượng từ từ mà tạo ra bách khoa toàn thư kiến thức cơ bản.

Nó trông rất bình thường, ý là về ngoại hình không khác gì những quyển sách khác. Thứ bất thường là độ dày của nó, phải nói là nó cao hơn cậu gấp hai lần. Quá kinh khủng!

Nhưng vì để mạnh hơn, sự hi sinh này là xứng đáng.

Vùi đầu vào nghiên cứu học tập đến ngày thứ hai mươi hai, cậu mới lưu luyến đóng sách lại, kết thúc quá trình.

Chỉ tiếc cậu còn có việc bên ngoài. Ý nghĩa của con số hai mươi ba cậu đã đoán ra được đại khái, chỉ cần bước thử nghiệm là có thể chắc chắn.

Thế là với tâm trạng của một kẻ hiếu học bị bắt đi làm công, cậu tiến tới cánh cửa, đưa tay đẩy ra.

...

Lúc tỉnh táo lại, cậu đã thấy mình ở vị trí cũ. Trong nhà vẫn không có gì thay đổi mấy.

Thực chất là do cậu đã nói với Ngô Tụ sẽ bế quan để tăng tiến tu vi, nhờ Ngô Tụ ngăn cản người làm phiền nếu có.

Đứng lên tiến tới đống xương cậu thu thập được ở góc nhà, nhanh chóng hút sạch, đưa tu vi tăng lên Man bậc ba. Cậu mới hài lòng mở cửa ra ngoài, mọi thứ vẫn như lúc cậu đi, người thì đang nằm ngủ, người kéo nhau nói chuyện, kẻ rủ nhau tập luyện.

Đi qua mọi người chào hỏi một tiếng, cậu đến chỗ Ngô Tụ. Đứng ngoài cửa kêu: "Ngô Tụ huynh có ở đó không?"

Sau vài giây, cửa mở ra. Ngô Tụ bước ra, thương thế trên người đã lành được bảy tám phần.

"Nhất đệ à, tu vi có tiến triển rồi. Tốt, tốt, rất cố gắng. Sao, mới có thành quả đã đến khoe với huynh rồi à?"

Thấy cậu lắc đầu, Ngô Tụ vẻ mặt nghi ngờ hỏi: "Vậy đệ đến đây làm gì?"

Cậu ghé vào gần nói: "Mấy bữa nay huynh thám thính bên trên có tiến triển gì không?"

"Không giấu đệ. Huynh vừa xem xong, vẫn như thế. Đệ không cần lo, vài ngày nữa huynh sẽ xem lại, chắc chắn sẽ chờ được đến lúc đó." Ngô Tụ an ủi.

Cậu nói: "Đệ linh cảm ngày mai sẽ có chuyển biến, hay mai huynh đi với đệ thám thính lại lần nữa xem sao?"

Ngô Tụ suy tư. Dù sao chỉ xem chút chắc cũng không nguy hiểm gì. Mà xem nhiều hay ít cũng chẳng sao, cùng lắm tay không như mọi khi. Thế nên quay sang gật đầu đồng ý.

"Vậy được. Nếu đệ muốn, ngày mai tụ tập ở góc tây, ta với đệ cùng đi."

...

Giọng Ngô Tụ vang lên: "Đệ thấy rồi đó. Vẫn như cũ, chúng ta về thôi. Ở trên này lâu sẽ hấp dẫn quái vật đến đây."

Sau khi hẹn xong, cậu quay về chờ đợi.

Sáng hôm sau, đúng giờ cậu thức dậy ra khỏi phòng, tiến tới góc tây.

Đến nơi vẫn chưa thấy ai, cậu đành ngồi xuống nhàm chán đợi.

Mãi đến một tiếng sau, bóng dáng vội vàng của Ngô Tụ xuất hiện. Tiến đến chỗ cậu, Ngô Tụ vẻ mặt xấu hổ: "Xin lỗi, để đệ phải đợi. Tại huynh quên mất hôm nay có hẹn, ngủ dậy muộn."

Chưa kịp nói lời nào, Ngô Tụ đã vung tay lên chạm vào vách tường.

Một thông đạo hướng lên trên xuất hiện. Ngô Tụ vỗ vai cậu, rồi vọt lên trước mất tăm.

Cậu chỉ lắc đầu cười, rồi nhanh chân theo sau.

Leo lên không biết bao lâu, cậu thấy Ngô Tụ ở phía trước vẫy tay gọi cậu lại. Cậu biết đã đến nơi, hồi hộp chạy đến xem.

Nhưng cậu thất vọng. Đúng là đến nơi thật, một cái lỗ to bằng nắm tay, từ đó có thể nhìn ra bên ngoài.

Nhưng mọi thứ ngoài kia vẫn chìm trong bóng tối. Trong lúc ảo não, cậu vắt óc suy diễn lại mọi khả năng liên quan đến con số hai mươi ba.

Rất nhanh, hơn nửa tiếng trôi qua. Cậu vẫn nhìn chằm chằm ra ngoài kia, vẻ mặt vẫn kiên định.

Ngay lập tức cậu từ chối. Ngô Tụ nhìn cậu.

"Vậy lý do đệ khăng khăng muốn xem là gì? Nói ra lý do hợp lý ta sẽ đồng ý. Không phải thứ gì cũng theo ý đệ được, đệ hiểu chứ."

Với sự không cam tâm, cậu nói: "Chỉ cần cho đệ quan sát thêm một chút nữa thôi."

Ngô Tụ nhìn cậu kiên quyết như thế, miệng khép mở như muốn nói lại thôi, cuối cùng gật đầu: "Chỉ thêm một tiếng nữa thôi. Quá hơn sẽ gặp nguy hiểm. Huynh nhất định sẽ dùng biện pháp mạnh bắt đệ lại nếu cứ cố chấp." Rồi ngồi đó nhắm mắt lại.

Cậu biết thời gian còn lại một tiếng cũng rất căng thẳng. Nhìn đồng hồ, cậu xác định bây giờ là sáu giờ hai phút.

Trong lòng nghĩ thầm:

"Chắc vẫn kịp."

Khi đếm ngược đến thời gian đã hẹn với Ngô Tụ, chỉ còn hai phút nữa.

Ngay lúc này, trước sự vui mừng của cậu, cuối cùng trong màn đêm sâu thẳm đã xuất hiện ta nắng đầu tiên. Nó như ngôi sao sáng xé rách màn đêm tối tăm.

Rồi lần lượt càng nhiều tia sáng xuất hiện. Nhận thấy sự thay đổi không chỉ mỗi cậu, Ngô Tụ đang nhắm mắt bên cạnh cũng mở mắt ra khi tia sáng thứ hai chiếu xuống.

Mọi thứ diễn ra rất nhanh, chỉ trong một phút sau, mọi thứ như trở lại ban đầu, mặt đất bầu trời lại đắm chìm trong ánh sáng.

Bóng tối hoàn toàn biến mất, không để lại dấu vết.

Ngô Tụ lập tức vui vẻ: "Ha ha ha, cuối cùng cũng đến lúc rồi, lần này đệ lập công lớn!" rồi vỗ vai cậu liên tục.