Sau khi hai người chui ra, cẩn thận xem xét xung quanh, xác định an toàn, họ quay trở lại báo cho mọi người.
Ngô Tụ đi trước, vẻ mặt đăm chiêu, lẩm bẩm điều gì đó mà người khác không nghe thấy:
"Thằng em này của ta xem ra không tầm thường, chắc chắn giấu bí mật. Nhưng ai mà chẳng có bí mật, có thế mới thú vị. Haha... Sau này chắc chắn sẽ vui đây."
Rồi Ngô Tụ lại tươi tỉnh, hăng hái như thường, giống như vẻ suy tư vừa rồi chỉ là ảo giác.
IIIIIIIIII
Sau khi gặp lại mọi người, Ngô Tụ kể lại mọi chuyện. Tất nhiên, cậu đã bàn bạc trước với Nhất, nên Nhất đã giúp cậu giấu đi một vài chỉ tiết.
Sau khi thống nhất ý kiến, cả đội lên đường trở lại mặt đất.
Vài tiếng sau, một đội ngũ mười hai người từ dưới lòng đất xông lên.
Ánh nắng mặt trời chiếu rọi, nhiều người thoải mái vươn vai, gương mặt rạng rỡ.
Ngô Tụ không biết từ lúc nào đã cầm trên tay một chiếc la bàn đỏ, xoay đi xoay lại. Cuối cùng, cậu chỉ tay về một hướng, hô lớn: "Hướng này! Xuất phát!"
Cả đoàn nhanh chóng chỉnh đốn đội ngũ và tiến lên. Vì địa điểm xuất phát ở ngay trong một khu rừng cây cổ thụ lớn, nên đội ngũ thỉnh thoảng chạm trán với vài con quái vật.
Nhưng chúng đều bị xử lý rất nhanh. Có lần, Nhất nhìn thấy một bụi nho tím mà mọi người từng nhắc đến. Cậu ngớ ngẩn chạy tới hái.
Ngay lập tức, cậu bị nó cắn cho một cái, trúng độc, tím tái cả người. May mắn thay, một thành viên kịp thời lấy từ trong túi ra một quả cam, dí vào tay cậu để bụi nho cắn thêm một miếng nữa, cậu lại dính thêm loại độc thứ hai.
Trong lúc đầu óc cậu còn đang ngổn ngang những thắc mắc, thì lạ thay, hai chất độc như khắc chế lẫn nhau, lao vào triệt tiêu nhau rồi biến mất.
Sau sự việc đó, cậu thu hoạch được vài chùm nho và được giải thích cặn kẽ.
Một cô nàng tên Như Hoa, xinh đẹp, tiến lại gần cậu, nhỏ giọng: "Người mới tên là... là Nhất đúng không? Rất vui được làm quen, gọi mình là Như Hoa. Mình được đội trưởng Mai Cốc giao nhiệm vụ phổ biến kiến thức cho bạn đấy, phải biết trân trọng đấy nhé."
Nhất hướng ánh mắt về phía Mai Cốc như cảm ơn, rồi quay sang Như Hoa nói: "Cảm ơn đã giúp đỡ."
Như Hoa thích thú, nghĩ thầm cảm giác chỉ dạy người mới thật là thú vị. Cô bắt đầu: "Không có gì, người mới luôn được ưu ái như vậy mà.
Thôi, vào việc luôn. Trước hết, nói về trái cây. Có phải cậu thắc mắc tại sao trái nho tím lại cắn cậu đúng không?"
Nhất gật gật đầu, phụ họa:
"Rất thắc mắc."
Như Hoa nói tiếp: "Có hai loại để tăng tiến tu vi.
Một là thông qua kết tinh của quái vật cao cấp, hai là thông qua hấp thụ trái cây. Nhưng loại thứ hai không đơn giản như cậu nghĩ là cứ hái trái cây hay đánh nhau với quái vật để lấy trái cây đâu.
Mỗi loại trái cây đều có linh tính, ít hay nhiều. Khi cậu muốn hái chúng, chúng sẽ phản kháng bằng cách cắn cậu, và sau đó cậu sẽ biết cái giá của việc trêu chọc chúng. Như quả nho cậu hái ấy, bị nó cắn là cả người sẽ dần nhuộm màu tím. Đến khi nhuộm hết cả người thì cậu xác định là tèo đấy.
Mỗi loại có mỗi tác dụng khác nhau, như mất tuổi thọ, bệnh tật, vận rủi vân vân... Hay có quả còn trực tiếp hơn là đập cậu dẹp như tờ giấy."
"Nên mọi người mới có câu 'rái cây là hình người của hung thứ. Cậu thu thập chúng phải cẩn thận, dựa vào những ghi chép hiện có về nghiên cứu trái cây. Nhiều loại độc của trái cây có thể trị bằng trái cây khác, còn gặp loại chưa có nghiên cứu thì chỉ có cách tự vận công bức độc ra."
"Bây giờ cậu hiểu chưa?"
Nhất đang lắng nghe chăm chú, bất ngờ bị hỏi thì vội vàng gật đầu lia lịa. Như Hoa cũng tạm biệt cậu, trở về ríu rít với một cô gái khác.
......... .......
Trở lại hiện tại, Nhất cầm trên tay một quả chuối. Cậu nhìn ngắm cái miệng nằm trên thân quả chuối, tấm tắc kỳ lạ dù đã nhìn thấy bao lần. Cậu nhìn thêm một lúc nữa rồi ném nó vào túi.
Đi thêm một tiếng nữa, cả đội bước vào một vùng đất trống. Cũng không hẳn là trống lắm, vì ở giữa bãi đất trống là một cái cây cổ thụ to lớn, phải gọi là khổng lồ. Cả đội đi trên rễ cây của nó mà như một đàn kiến.
Vừa đi vừa thích thú ngắm nghía xung quanh, bỗng nhiên ai đó vỗ vai Nhất. Cậu giật bắn mình, quay sang.
Như Hoa cười cười thú vị, rồi chỉ chỉ xuống chân cậu. Cậu nhìn theo và thấy một bông hoa đang cắn vào chân cậu, nhưng do tu vi của bông hoa yếu hơn cậu nên nó không cắn rách da được.
Cậu nghi hoặc nhìn sang Như Hoa.
Như Hoa nói: "Đứng ngây ra đó làm gì, thoát ra đi chứ?"
Nhất tạm thời thu hồi tầm mắt, rút chân ra đi mấy bước, cảm thấy là lạ. Cậu quay lại nhìn Như Hoa. Nhưng điều kỳ lạ là Như Hoa vẫn ở ngay bên cạnh cậu, vị trí không thay đổi.
Không tin tà, cậu đi tiếp. Tiếp theo cậu nhận ra, bông hoa này có khả năng khóa di chuyển, cậu di chuyển như nào thì bông hoa như mô phỏng theo mặt đất vậy, không thể thoát ra được.
Đến đây, Nhất mới nhận ra đội ngũ đã đi xa, cậu trong lúc ngơ ngác đã bị khóa lại. Cậu quay sang Như Hoa xin giúp đỡ.
Như Hoa cũng không trêu chọc cậu nữa. Từ trong túi, cô lấy ra một quả màu vàng kỳ lạ, ném thẳng vào bông hoa dưới chân Nhất. Ngay lập tức, bông hoa như bị mê đi, từ từ tháo trói, Nhất nhanh chóng rút chân ra và chạy xa.
Cùng Như Hoa trở về đội ngũ, mọi người nhìn sang cậu, khiến cậu đỏ hết cả mặt. Nhưng cậu nghĩ thầm, mình là người mới, bị mắc bẫy một chút là chuyện bình thường.
Trong hai ba ngày tiếp theo, cuối cùng đội ngũ cũng đến được đích đến. Ngay phía trước là một lỗ nhỏ trên rễ cây, nhưng đối với đoàn người thì nó như một hang động, bên trong có một cánh cổng hình chữ nhật với màu sắc sặc số.
Giọng Ngô Tụ vang lên: "Mọi người cẩn trọng, tất cả nâng cao cảnh giác."
Nhất nghi ngờ "Tại sao lại phải cảnh giác?" nhưng cũng lên tinh thần, đi theo đội ngũ.
Và cậu cũng hiểu vì sao Ngô Tụ cảnh báo từ trước. Vì vừa đến gần, khắp nơi tràn ra một loạt quái vật đủ các loại. Từ rết đến bọ, rồi đến người cây, chúng hỗn tạp lao đến tấn công. Ngay sát cổng, một con thằn lằn màu xanh lá to lớn đứng dậy, mở đôi mắt màu xanh nước biển của nó dõi về phía này.
Ngô Tụ và Mai Cốc để mọi người lại, cả hai cùng lao về phía con quái vật chặn trước cổng.
Các thành viên còn lại cùng nhau hợp sức dọn dẹp đống quái. Do quái quá đông, tầm nhìn bị che khuất rất nhiều. Nhờ đó, Nhất có cơ hội phát huy. Một tay cầm kiếm, một tay cầm đao, cậu lao vào chém loạn xạ. Cậu còn phủ thêm một lớp sắt bén và lửa lên vũ khí, làm cho đòn đánh thêm uy lực. Thêm vào đó, việc cường hóa nhục thể khiến bọn quái không thể lại gần cậu.
Cậu lao vào đánh chém, thỉnh thoảng nhặt tay chân cụt lẫn thi thể của bọn quái để hấp thụ.
Cậu cũng để ý, hầu như ai trong đội cũng mạnh mẽ hơn cậu. Đây thực sự là một trận chiến một chiều, quái vật không hề gây được thương tích nào mà còn bị từng đòn tấn công của bên cậu gây ra thương vong thảm liệt. Nếu không phải số lượng chúng đông và còn to lớn thì chúng đã bị tiêu diệt từ lâu rồi.
Dần dần, quái cũng bị dọn dẹp bớt đi nhiều. Nên cậu có chút thời gian rảnh, thỉnh thoảng nhìn sang phía cổng.
Cậu thấy trận chiến bên đó kinh khủng dị thường. Thế là cậu quyết định tranh thủ dọn dẹp nhanh bên này rồi qua đó hóng hớt.
