Bên ngoài cổng.
Ngô Tụ lao lên, vung tay về phía con quái vật thằn lằn. Từ lòng bàn tay hắn, một chưởng cát khổng lồ, vàng rực như thật, mang theo sức công phá kinh khủng lao thẳng đến mục tiêu.
Quái vật ban đầu có chút khinh thường, cho rằng lũ côn trùng nhỏ bé dám quấy rầy nơi nó bế quan. Nhưng khi thấy chưởng cát xuất hiện từ tay Ngô Tụ, nó cảm nhận được sự uy hiếp.
Không còn khinh suất, nó giơ tay lên đỡ, một vòng năng lượng xanh thẫm bao bọc lấy bàn tay, va chạm với chưởng ấn của Ngô Tụ.
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, dư ba khiến những mảnh gỗ vụn dưới chân tung tóe.
Con thằn lằn gào thét đau đớn, lòng bàn tay nó bị đánh nát thành một đống máu thịt, máu chảy ồ ật.
Chưa kịp dứt tiếng gào, một con chim lửa hình thành phía sau Mai Cốc đã lao thẳng vào đầu nó.
Nhờ bản năng sinh tồn, nó né được đòn chí mạng trong gang tấc, nhưng chim lửa không buông tha, quay lại va chạm rồi nổ tung phía sau lưng nó. Cú đánh xé toạc mảng lưng, để lộ thịt cháy khét lẹt, máu me be bét, xương trắng hớ hênh.
Con thằn lằn giờ đã khiếp sợ. Nó biết không thể thắng được hai kẻ này, quay đầu bỏ chạy.
Nhưng Ngô Tụ không cho nó cơ hội. Hắn lao đến, ba vòng tròn màu vàng ngưng tụ trên tay hắn, sáng rực lên. Toàn thân hắn được bao phủ bởi một lớp năng lượng vàng, chặn đứng đường tháo chạy của quái vật.
Quái vật phẫn nộ. Không cho nó chạy trốn sao? Vậy thì cùng nhau chôn vùi! Từ miệng nó, một tia năng lượng xanh lá ngưng tụ rồi phun về phía kẻ cản đường.
Ngô Tụ hoàn toàn bị bao phủ. Mai Cốc phía sau thấy vậy, vẻ mặt không hề hoảng loạn. Ba vòng tròn đỏ trên tay cô sáng lên, thân hình cô được bao bọc trong ngọn lửa đậm đặc, biến thành một con chim lửa khổng lồ, lao thẳng vào tấm lưng không phòng bị của quái vật.
Quái vật cảm nhận được sát ý ngút trời đang lao đến từ phía sau lưng, biết mình khó thoát khỏi cái chết. Nó càng hận, trút hết sức mạnh cuối cùng, cùng với nỗi tức giận, vào kẻ phía trước.
.... .....
Ngay sau đó, khi cậu và mọi người dọn dẹp đám quái vật, vội vã chạy đến thì thấy cảnh con thằn lằn bị chim lửa đâm xuyên từ sau lưng. Một lỗ thủng lớn cháy đen từ ngực ra bụng. Chắc chắn không thể sống sót.
Mọi người chú ý hơn đến tia sáng xanh lục vừa phun ra. Khi quái vật gục xuống, tia sáng cũng mất đi nguồn cung cấp mà dần tan biến.
Mọi người tiến lại gần, nhìn xuống cái hố lớn do tia năng lượng tạo ra. Cuối cùng ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm. Dưới đáy hố, thân hình hoàn hảo của Ngô Tụ hiện ra. Xung quanh hắn được bao bọc bởi một lớp năng lượng vàng mỏng manh, chập chờn rồi vỡ tan.
Ngô Tụ vênh váo nhảy từ dưới hố lên, đứng giữa mọi người.
Không biết ai đó hô lớn "Đội trưởng uy vũ!". Mọi người nhìn nhau rồi đồng thanh hô vang "Đội trưởng uy vũ!".
Ngô Tụ cảm nhận được ánh mắt ngưỡng mộ, kính trọng của mọi người, tinh thần hắn như thăng hoa.
Nhưng bỗng nghe tiếng *khụ khụ*, mọi người quay lại thì thấy Mai Cốc, không biết từ lúc nào đã trở về.
Ngô Tụ hiểu ý, biết không phải lúc đắc ý. Hắn giơ tay ra hiệu mọi người im lặng. Sau khi mọi người trật tự, Ngô Tụ và Mai Cốc chia đội thu thập chiến lợi phẩm từ lũ quái vật.
Cậu không thuộc đội nào, nên tự do hành động. Những thứ mà mọi người không cần, cậu đều gom hết, khiến ai nấy cũng phải lắc đầu.
Nhưng thành quả lớn nhất vẫn là một viên kết tinh lấy từ sọ não của quái vật. Nó to lớn, nhưng vẫn kém xa viên trước đây cậu thấy, và mang màu xanh lục.
Ngô Tụ nói gì đó với Mai Cốc, cả hai gật đầu. Ngô Tụ tiến lên đấm vỡ viên kết tinh thành nhiều mảnh, rồi phân phát cho mỗi người.
Ai cũng cầm lấy, dù biết không dùng được vì đây là đồ cần mang về giao nỘp, nhưng giao nộp cũng được tính công lao. Thật sự là món hời.
Trước sự ngạc nhiên của mọi người, Ngô Tụ phát biểu: "Trong lúc đánh nhau, do sự phản kháng mãnh liệt của quái vật mà viên kết tinh bị vỡ mất một phần, rơi xuống dưới sâu, không thể thu hồi lại. Thật đáng tiếc."
Rồi hắn dẫn đầu bốc một nắm kết tinh nhỏ nhét vào bao quần, bao áo, cả trong ngực.
Sau đó nháy mắt với mọi người.
Có người hiểu ý, người thì chưa. Nhưng khi thấy Mai Cốc cũng làm theo, chỉ là lịch sự hơn, cất vào túi riêng mang theo.
Thì mọi người như ngầm hiểu, vừa nói "Đúng thế", "Con quái vật khốn kiếp”... vừa tranh thủ nhét một phần kết tỉnh vào người.
Cậu nhìn số kết tinh trên tay, loay hoay không biết nên ăn hết hay để lại một hai viên.
Ngô Tụ hiểu nhầm cậu đang do dự, tiến lại vỗ vai.
"Đệ cứ lấy hết đi. Dù sao bây giờ đệ cũng chưa cần dùng nó để giao nộp. Cứ lấy mà tăng tiến tu vi."
Mọi người cũng phụ họa.
"Đúng thế" "Không cần ngại ngùng"...
Cậu biết mình bị hiểu nhầm, nhưng cảm nhận được ý tốt của mọi người, nên làm bộ rụt rè gật đầu.
Qua chuyện này, quan hệ của mọi người trở nên thân thiết hơn. Cậu được mọi người kể về bản thân.
Cậu mới biết tại sao ai cũng mạnh. Thực chất đây là lần thứ hai mọi người tiến vào, chỉ số ít là lần thứ ba. Nhưng ai cũng đạt cảnh giới Man bậc chín và mười.
Bởi vì cảnh giới này chỉ là bắt đầu. Vượt qua nó mới chính thức nắm giữ sức mạnh siêu phàm.
Cảnh giới này rất dễ đạt được, chỉ cần bỏ chút thời gian và nhiều tài nguyên để hấp thu là có thể đạt tới đỉnh.
Cái khó là về sau. Nguyên liệu đột phá "Kính". Đó là thứ không hiếm, nhưng khó ở chỗ tìm kiếm mất thời gian.
Ngắn thì bốn năm tháng, dài thì có khi cả đời. Nghe nói "Kính" tìm nhanh hay chậm là do thiên phú, có người bảo là vận may.
...... .....
Sau khi nghỉ ngơi chốc lát, mọi người lần lượt bước qua cổng trở về, ai nấy đều mang vẻ mặt vui mừng.
Vì là đội trưởng, Ngô Tụ và Mai Cốc đi cuối cùng.
Khi tất cả đã đi hết, chỉ còn cậu, Ngô Tụ và Mai Cốc. Ngô Tụ nói với Mai Cốc: "Cô đi trước đi. Bên này tôi cần nói chuyện riêng."
Mai Cốc nhìn với ánh mắt nghi hoặc, rồi cũng quay người tiến vào cổng, biến mất.
Giờ chỉ còn lại hai người. Ngô Tụ nói: "Giờ huynh sẽ dẫn đệ đi tìm HAOL. Chứ để đệ tìm một mình ở đây, huynh không yên tâm."
Cậu ngượng ngùng nói: "Thật ra không cần đâu. Đệ thấy nó rồi. Huynh cứ đi trước đi."
Ngô Tụ nhất quyết đòi dẫn cậu đi. Cậu đành nói thật.
"Đã bảo là không cần. Cánh cổng nó ngay vị trí cái cổng này luôn. Đệ đi vào là về rồi."
Ngay khi cậu nói xong, Ngô Tụ nhìn cậu với ánh mắt ngạc nhiên, không thể tin nổi, và có chút gì đó quen thuộc. Cậu chỉ vừa kịp nhớ ra.
Cả người cậu đã bị nhấc bổng lên. Sau đó, cậu bị ném như tên bắn vào cổng, trước khi biến mất, cậu nghe tiếng Ngô Tụ nói:
"Tạm biệt. Để đệ một mình, huynh sợ đệ lại gây chuyện, đành dùng hạ sách này. Đệ thông cảm."
Vừa kịp chửi thể trong đầu "Ổn cái đầu huynh!" thì cậu đã mất ý thức.
Ngô Tụ sau khi thấy cậu biến mất, hắn quay người nhìn về phía sau, rồi chui vào cổng, biến mất.
Ngay sau khi Ngô Tụ vừa đi, từ ngoài hang, một đám quái vật lại chui vào, chiếm lĩnh địa bàn xung quanh cổng.
....... .......
Khi tỉnh táo lại, cậu thấy mình đang nằm trên tấm gỗ ban đầu.
Nhìn xung quanh toàn là nước, cậu cảm thấy hơi cô đơn.
Nhưng cũng nhanh chóng gạt bỏ muộn phiền. Cậu nhảy lên cao, khi đáp xuống, dưới chân đã đứng trên một con thuyền nhỏ.
Khi cậu đạp chân vào một nút ấn dưới sàn, chiếc thuyền nhỏ bắt đầu di chuyển nhanh dần về phía trước, hướng thẳng tới khu rừng cây khổng lồ.
....... .........
