Logo
Chương 35: Quái vật ba sừng

Ba tháng sau...

Con thuyền nhỏ cuối cùng cũng cập bờ. Cậu nhảy xuống bãi cát, nhìn ra xa, trước mắt chỉ toàn là cát.

Nhưng may mắn thay, cậu biết rằng nơi này không phải vô tận. Bởi vì vẫn còn thấy bóng dáng khu rừng lớn phía sau vùng cát vàng rộng lớn.

Bước đi trên nền cát, cậu thực sự rất mong chờ điều gì đang đợi mình ở phía trước.

Hướng theo bóng cây to lớn, cậu cứ thế lên đường. Đi được vài ngày, khi đang bước đi trên cồn cát, đột nhiên một con vật giống bò cạp từ dưới lớp cát lao lên tấn công. Cậu không hề nao núng, vung nắm đấm nghênh chiến.

Trong lần giao đấu đầu tiên, cậu chiếm thế thượng phong. Lớp vỏ cứng của con quái vật đã bị nứ,, còn nắm đấm của cậu vẫn hoàn hảo.

Nhưng có vẻ vì là quái vật cấp thấp, trí tuệ chưa phát triển, nó vẫn hung hăng xông lên, chiếc đuôi mang kim sắt bén nhắm thẳng vào bụng cậu, định ra đòn chí mạng.

Cậu bình tĩnh né người sang một bên, vừa kịp thoát khỏi phạm vi tấn công. Hai tay nhanh chóng kẹp chặt lấy đuôi con quái vật.

Mặc cho nó vung vẫy hai càng, vô ích không thể chạm tới cậu. Cậu dùng sức xé đứt chiếc đuôi. Tiếp đó, hai đòn chặt mạnh mẽ khiến hai chiếc càng kẹp lìa khỏi cơ thể. Nó chỉ biết quằn quại trong bất lực.

Thở dài, cậu nói: "Quá yếu."

Một thanh đao xuất hiện trên tay, bổ thẳng vào đầu con quái vật.

Nó nằm im bất động. Thấy nó quá yếu, cậu không bỏ phí, hút khô cả con.

Xong việc, cậu lại tiếp tục lên đường.

... ...

Hai tháng sau...

Trên một cồn cát, một nhóm người chừng mấy chục người, ai nấy đều trùm kín mít trong áo choàng vải.

Hầu hết đều đi bộ, chỉ một số ít cưỡi trên những con vật bốn chân to lớn, lực lưỡng. Mỗi con kéo theo một xe hàng lớn.

Người đi đầu rút từ trong túi ra một chiếc hộp đen, bên trong là một chiếc kim vàng đang đung đưa kịch liệt về phía trước.

Một giọng nói trầm ổn vang lên: "Kì lạ. Sao lại có cảm ứng dao động phía trước? Chẳng lẽ là bão cát?"

Thấy đội trưởng dừng lại, một người giọng trẻ tuổi tiến đến hỏi: "Hạo thúc, có chuyện gì vậy?"

Hạo thúc quay sang nói với mọi người:

"Hộp cảm ứng dao động có phản ứng. Phía trước không biết có chuyện gì. Ta đang cân nhắc có nên chuyển hướng hay không."

Mọi người biết sự việc nghiêm trọng. Lần trước cũng nhờ nó mà họ tránh được một đám sâu đất.

Lần này cũng có thể như vậy. Thế nên mọi người đều quyết định, dù không biết nguồn gốc của dao động là gì, tránh đi vẫn là thượng sách.

Hạo thúc thấy ai cũng chọn cách né tránh nên quyết định chuyển hướng.

Ông thở dài: "Chỉ tiếc là việc đổi hướng này sẽ khiến chuyến đi tới thôn Ao Bình kéo dài thêm không ít thời gian. Ôi, thật là trời đánh."

Nhưng vừa chuyển hướng đội ngũ, dao động từ hướng ban đầu bỗng trở nên rõ rệt, có xoáy cát bốc lên, kèm theo tiếng gầm lớn của một loài quái vật nào đó.

Theo Hạo thúc nghe ngóng, bên trong còn có tiếng người đang kêu. Chỉ nghe được mấy từ "Xem chiêu" là đoán được có người đang đánh nhau với quái vật.

Đội ngũ lại thấy Hạo thúc ngẩn người ra nên lay ông. Hạo thúc hoàn hồn, kể lại cho mọi người những gì vừa nghe được.

Mọi người lại bắt đầu bàn tán xôn xao. Vì là một đội thương nhân, việc kiếm hàng để giao thương là bản năng. Cũng có nhiều lần có được hàng tốt là nhờ mạo hiểm đến gần những trận chiến của người khác, chờ khi kết thúc lại đến thu mua.

Mà theo động tĩnh này, con quái vật phát ra tiếng gầm chắc chắn tu vi không hề thấp, người đối đầu cũng không phải dạng vừa.

Mọi người đành nhìn vào đội trưởng Võ Hạo, người có tu vi Huyết Hoàn bậc bốn cao nhất trong đội.

Võ Hạo thấy mọi người nhìn mình, biết rằng bản thân phải đưa ra quyết định. Mà quyết định của hắn sẽ định đoạt số phận của cả đoàn.

Võ Hạo trầm ngâm rất lâu. Đến khi phía bên kia phát ra một tiếng gầm gào to lớn, Võ Hạo mới chỉ tay về hướng cũ, giơ tay lên hét:

"Tất cả chú ý! Quay về đường cũ xuất phát!"

Mọi người đồng thanh: "Rõ!"

Cả đoàn người di chuyển đến nơi phát ra tiếng động.

... ...

Ở nơi mà đoàn thương nhân đang hướng tới.

Trên bãi cát, một lớp bụi mù khổng lồ bốc lên, lấp ló trong đó là hai bóng hình, một lớn một bé.

Kèm theo đó là tiếng va chạm, thỉnh thoảng tóe ra ta lửa.

Từ trong lớp bụi, một giọng nói vang lên:

"Xem chiêu, Ngàn Hoa Nở!"

Ngay sau đó, một thảm hoa đỏ rực xuất hiện, tạo thành một vùng rộng lớn, những cánh hoa bay lên không trung, tạo thành dòng sông hoa ồ ạt lao về phía trước.

Chỉ nghe thấy một tiếng gầm vang dội.

Một con vật có hình thù giống rắn, mọc bốn chỉ, mỗi chỉ có năm móng vuốt. Đầu mọc ba sừng, thân thể được bao bọc bởi lớp vảy màu vàng óng ánh như ngọc.

Nó xông lên trời, dòng sông hoa như bám rễ vào xương cũng theo nó bay lên.

Con quái vật cuộn tròn người lại, mở miệng phun ra một cột gió xoáy kinh khủng. Những cánh hoa bị đánh tan nát, cột gió thừa thế lao xuống mặt đất. Nơi nó đi qua, cát bay tứ tung, cảnh tượng như hàng chục nghìn cổ máy cùng nhau cày xới. Lốc xoáy cát tàn phá khắp nơi.

Trong tình thế đó, thân hình nhỏ bé lập tức có biện pháp đối phó.

Phía sau lưng cậu xuất hiện một thứ có hình thù đôi cánh, đôi cánh này giúp cậu bay lên không trung, tạm thời thoát khỏi phạm vi ảnh hưởng lớn nhất, đồng thời lộ ra gương mặt của Nhất.

Sau lưng cậu là hai chiếc cánh trông giống cánh chim, chúng vỗ liên tục tạo lực nâng cậu lên.

Con quái vật lao đến, vung chiêu thức quét đuôi.

Kết hợp với thân hình to lớn, chiêu thức tạo ra một thanh thế kinh khủng, nơi chiếc đuôi quạt qua, không khí bị ép đến nổ đùng đùng.

Nhất dùng đôi cánh bay lệch sang một bên, may mắn chỉ trúng phải phần rìa của chiếc đuôi, dù vậy vẫn khiến cậu chao đảo trên không trung.

Biết rằng cứ tiếp tục như vậy, quái vật sẽ càng ngày càng chiếm lợi thế, Nhất lập tức tạo thế giương cung. Một chiếc cung rắn chắc hiện lên trên tay cậu, mũi tên ánh lên vẻ sắc bén. Điều đáng chú ý là đầu mũi tên đang bốc cháy ngọn lửa đen.

Cậu hô lớn: "Xem chiêu, Vô Hạn Tên Hắc Hỏa!”

Cậu buông dây cung, mũi tên bay với tốc độ kinh khủng về phía con quái vật. Tay cậu liên tục tạo ra những mũi tên rồi bắn, nhanh đến mức tạo thành tàn ảnh.

Càng bắn càng quen tay, từ một mũi tên một lần, cậu đã có thể bắn ra hơn trăm mũi tên cùng lúc. Nhất thời, mũi tên bao phủ đầy trời.

Con quái vật trúng phải vài mũi tên, nhưng chỉ khiến lớp giáp bị xước nhẹ. Tuy nhiên, đám lửa lại để lại những đóa lửa nhỏ trên thân hình to lớn của con quái vật. So với thân hình khổng lồ của nó, chúng chỉ như những nốt ruồi nhỏ bé.

Thế nhưng, khi càng có nhiều mũi tên tới, những nốt ruồi ấy càng ngày càng lớn, nhiều nơi trên lớp vảy bị tấn công dồn dập, khiến lớp phòng ngự bị phá vỡ, máu vàng chảy ra từ vết thương.

Quái vật biết tình hình không ổn, nhưng nó không cam tâm để người này dễ dàng đánh bại.

Lập tức, nó xoay chuyển người liên tục trên không trung, lợi dụng sự linh hoạt để né tránh nhiều mũi tên bay đến, đồng thời phun ra những luồng gió từ miệng, khiến nhiều mũi tên bị lệch hướng.

Nhưng Nhất biết rằng không dễ dàng bắn hạ nó, dù sao nó cũng là sinh vật biết bay. Thứ cậu muốn không phải sát thương từ mũi tên, mà là "Hắc Hóa" ở trên đó. Cậu vẫn còn nhớ rõ cảm giác ăn mòn khó dập tắt của Hắc Hóa khi chiến đấu với con quái vật thân trâu mặt lợn trước đây.

Cậu vẫn tiếp tục bắn tên dù hiệu quả đã giảm sút. Mưa tên không ngừng nghỉ lao về phía con quái vật.

Con quái vật ban đầu vẫn còn chống đỡ được, thậm chí còn phản công khiến cậu bay loay hoay trên không trung, máu văng tung tóe.

Nhưng đúng như cậu dự đoán, càng về sau, con rồng càng bị động. Lớp vảy óng ánh vàng đã bị nhuộm màu Hắc Hỏa gần một nửa cơ thể. Theo đó, tốc độ và phản ứng của con quái vật giảm sút nghiêm trọng.

Vẻ ngạo mạn, tự tin, ngang ngược không còn thể hiện rõ trên ánh mắt nó.

Không chỉ thế, ánh mắt nó đã bắt đầu ánh lên vẻ sợ hãi.