Logo
Chương 36: Núi Ấn

Khi thân hình chỉ còn lại bốn phần vảy vàng ngọc, con quái vật quyết định rút lui. Nó đã phải chịu ba mươi mốt lần nội

thương, ba chỉ bị cụt và suýt mất nửa người. Nó nhận ra, con người trước mắt quá khó đối phó. Tiếp tục giao chiến với.

thể lực hiện tại chỉ sợ lưỡng bại câu vong. Dù là một chủng tộc cao quý, nó cũng không cam tâm chôn vùi ở nơi này, thế nên nó bay đi.

Chứng kiến con mồi mà mình tốn bao công sức, tiêu hao bao năng lượng lại bỏ chạy, Nhất bùng nổ cơn giận dữ, mặc kệ tất cả lao vút theo.

Nhưng ngay khi tiếp cận, Nhất lãnh trọn một cú quật đuôi của quái vật, cảm giác như cả người bị ép bẹp dí.

Cậu biết đây là cơ hội, vừa hồi phục vừa bám chặt lấy đuôi quái vật, mặc kệ nó vùng vẫy thế nào.

Tức điên lên, quái vật quay lại táp về phía cậu. Nhất không những không sợ mà còn mừng rỡ, dồn sức tung một quyền.

Nắm đấm nhỏ bé của cậu va chạm với đầu quái vật, khiến nó rơi xuống. Bản thân Nhất cũng bị thương nặng, tay gần như phế, xương vỡ liên tục.

Quái vật biết mình đã sức cùng lực kiệt, cú rơi này có lẽ là lần cuối. Căm hận, nó hướng ba chiếc sừng về phía con người đáng ghét, bắn ra ba quả cầu lửa trắng. Nơi chúng đi qua, không khí vặn vẹo, méo mó, bị đốt nóng đến mức tạo thành chân không, mang theo sức nóng hủy diệt lao về phía Nhất.

Ngay khi quái vật tàn tạ quay đầu lại, Nhất đã nhận thấy điều chẳng lành. Quả nhiên, quả cầu lửa trắng kinh khủng lao đến.

Nhất dùng năng lực tạo đá để chặn, nhưng đá bị đốt thành hơi.

Cậu có thể bay đi, nhưng quả cầu lửa như được gắn định vị, đuổi theo sát nút, dù cậu bay thế nào cũng không thoát. Biết rằng không tung toàn lực thì không sống sót được, cậu nghiêm túc.

Nhắm mắt lại, rồi mở ra, cậu lẩm nhẩm:

"Lên đi. Núi Ấn."

Một chiếc ấn, thực chất là một ngọn núi thu nhỏ, mang theo uy áp và sức mạnh trấn áp mọi vật hiện lên trước mặt, lao lên đối chọi với quả cầu lửa trắng.

Đã tiêu hao sạch năng lượng, Nhất bám lấy chiếc dù đã chuẩn bị từ trước, từ từ hạ xuống.

Ngay khi chiếc ấn xuất hiện, nó và quả cầu lửa chạm vào nhau.

Cả hai đều mang sức mạnh kinh khủng, tạo ra một vụ nổ lớn, tác động đến cả vùng xung quanh.

Nhất đang rơi xuống cũng bị ảnh hưởng, bị chấn cho bay vút, đập vào cơ thể khổng lồ của quái vật ba sừng.

Với cơ thể chỉ đủ duy trì tu vi Man bậc 1, Nhất suýt chút nữa mất mạng, may mắn vẫn còn một hơi tàn. Lúc này, cậu cần bổ sung năng lượng để chữa trị. Dù biết vẫn còn năng lượng dự trữ, cậu vẫn không cam tâm dùng đến, vì điều đó đồng nghĩa với việc phải chiến đấu tiếp.

Một lần thập tử nhất sinh như vậy đã là quá đủ.

Túi đồ của cậu đã bị chấn bay đi đâu mất rồi.

Đưa tay chạm vào thân hình quái vật, đây là cơ hội duy nhất.

May mắn thay, điều cậu lo sợ không xảy ra, quái vật đã chết. Cậu nhắm mắt lại, ngất lịm đi, theo bản năng hút năng lượng để hồi phục vết thương.

Phía trên, trận chiến giữa hai thứ vẫn chưa đến hồi kết.

Không biết đã va chạm bao nhiêu lần, thân thể Núi Ấn đã nứt vỡ nhiều chỗ, quả cầu lửa cũng không khá hơn, ánh lửa trắng và kích thước giảm mạnh.

Cuối cùng, sau vô số lần va chạm khiến không gian vặn vẹo, mặt cát bị xẻ đôi, Núi Ấn giáng một đòn cuối cùng, đè bẹp quả cầu lửa xuống cát. Quả cầu lửa lấp lóe liên tục dưới ấn, nhưng bị ấn giữ chặt, cuối cùng tiêu hao hết năng lượng và biến mất.

Núi Ấn cũng phải trả một cái giá thảm khốc cho chiến thắng, thân hình bị phá hủy gần như hoàn toàn, chỉ còn lại vài mảnh vụn. Cạn kiệt năng lượng, nó nằm im bất động bên cạnh hố sâu cạnh xác quái vật.

Tất cả đã kết thúc, cả vùng cát chìm trong hoang tàn và tĩnh lặng như ban đầu.

Cho đến nửa ngày sau, tiếng bước chân phá vỡ sự tĩnh lặng.

Đội thương nhân đã đến nơi. Tất cả sững sờ trước khung cảnh trước mắt.

Một cồn cát lớn bị san phẳng, dấu vết còn sót lại cho thấy một mảnh vỡ lớn của vật gì đó đã bị phá hủy. Bên cạnh là xác con quái vật khổng lồ, đáng sợ, vẫn còn phảng phất vẻ kiêu hùng khi còn sống.

Mọi người lúng túng trước cảnh tượng này, đây là lần đầu tiên họ chứng kiến một trận chiến quy mô như vậy. Ánh mắt đổ dồn về Võ Hạo, người đang nheo mắt quan sát.

Nhận thấy sự chú ý của mọi người, Võ Hạo ra hiệu cho mọi người bình tĩnh, rồi nhẹ nhàng ra lệnh dựng lều nghỉ ngơi tại đây.

Từ quyết định của Võ Hạo, cả đoàn đều hiểu ý định của đội trưởng, mọi người thu lại sự hiếu kỳ, tập trung nghỉ ngơi.

***********

Ba ngày sau...

Nhất tỉnh lại sau một giấc ngủ dài.

Khởi động lại cơ thể, tu vi của cậu đã trở lại ban đầu, tiếp theo là tiếp tục đột phá.

Liếc nhìn về phía khu vực cắm trại của đoàn thương nhân, cậu đánh giá tình hình rồi nhắm mắt lại.

Thân hình cậu tan biến tại chỗ.

Cứ bảy tám ngày, thân hình cậu lại lấp lóe xuất hiện, rồi dành cả ngày bên xác quái vật để hấp thụ năng lượng, khi đầy lại tiếp tục.

9kokxotokorx

Hai tháng sau...

"Vô Hạo, chúng ta nên từ bỏ thôi, đã hai tháng rồi. Trì hoãn thêm nữa là không khôn ngoan. Mọi người đều biết nếu có thể thu hoạch được gì đó từ con quái vật kia thì có thể đổi đời. Nhưng không nên quá mù quáng." Trong không gian chiếc lều lớn, mọi người quây quần bên bếp lửa, một người đàn ông lớn tuổi cất tiếng, bày tỏ ý kiến chung.

Võ Hạo, người thủ lĩnh, trước ánh mắt của mọi người, cuối cùng nhắm mắt lại, trong mắt thoáng hiện vẻ tiếc nuối, khi mở ra chỉ còn sự kiên định.

Võ Hạo dứt khoát nói: "Được, ngày mai chúng ta xuất hành, mọi người về thu dọn đi."

Mọi người xì xào bàn tán rồi tản ra, bắt đầu công việc.

Võ Hạo đứng lên, tiến đến một chiếc hộp trên bàn, mở ra là một cây sáo xanh ngọc bích. Vuốt ve thân sáo, Võ Hạo thì thầm:

"Xin lỗi. Lại phải để muội đợi lâu thêm rồi. Nhưng muội yên tâm, ta sẽ sớm kiếm đủ."

Rồi Võ Hạo đóng hộp lại, bắt đầu giúp mọi người thu dọn.

....... .......

Phía bên này. Sau hai tháng, cuối cùng Nhất lại lấp lóe xuất hiện. Ngoài việc thân thể trở nên mạnh mẽ hơn, ánh mắt cậu lại mang về mệt mỏi.

Cậu thở dài: "Phải đứng dậy đi lại một chút, cứ thế này ta sẽ phát điên mất. Mạnh mẽ thì hay đấy, được chiến đấu cũng hấp dẫn, học thêm kiến thức cũng đầy vẻ mê hoặc. Nhưng không được nghỉ ngơi thì làm sao cảm thấy mình đang sống? Thà chết còn hơn."

"Con quái vật này có năng lượng thật kinh khủng, không ngờ ta là chiến sĩ toàn diện mà còn phải hấp hối mới giết được nó. Tăng liền năm cấp mà mới chỉ hấp thụ được hơn sáu phần."

"Phải đến xem bên kia mới được, tiện thể giao lưu làm quen, hỏi thăm chút ít thông tin." Cậu nghĩ ngợi, thân hình nhanh chóng di chuyển về một hướng.

Cậu nhặt lên một cái túi rách nát, đồ vật bên trong chắc đã bị chôn vùi trong cát. Thở dài: "Cái này... haiz. Thôi bỏ đi, về đền bù sau cũng được."

Rồi cậu di chuyển về phía đoàn thương nhân. Trên đường đi, cậu đã có quần áo mới che thân. Bên ngoài còn cẩn thận khoác thêm một chiếc áo choàng có mũ, che kín thân hình, chỉ để lộ đôi mắt lấp lánh trí tuệ.

Vừa đến nơi, do không che giấu hành tung, Võ Hạo dẫn đầu một đám người ra nghênh đón.

Cậu đến trước mặt người trung niên đứng đầu, đoán chắc đây là thủ lĩnh, đưa tay ra từ lớp áo choàng, bắt tay chào hỏi: "Xin thứ lỗi đã làm phiền, cho hỏi mọi người đang làm gì ở đây?"