Logo
Chương 37: Hóa Vật

Võ Hạo nhìn người thấp bé trước mặt, thân hình ẩn trong lớp áo choàng, nhưng không giấu được khí tức áp bức. Hắn đoán ngay ra đây chính là cao thủ đã giao đấu và giết chết con quái vật kia, vội vàng bắt tay đối phương: "Không dám, không dám. Tiền bối thứ lỗi cho sự mạo muội của chúng tôi.

Chúng tôi chỉ thấy có dao động và nghe tiếng đánh nhau. Vì là thương đội nên muốn mạo muội đến thu mua chút vật liệu từ con quái vật này.

Tất nhiên giá cả sẽ ưu đãi nhất có thể." Võ Hạo một hơi nói hết, cổ họng cũng có chút khô khốc.

Bất chợt một thành viên nhắc khẽ: "Võ thúc..."

Võ Hạo mới nhận ra mình đã thất thố, nếu khiến vị này hiểu lầm, nổi giận thì hậu quả khôn lường. Thế nên hắn vội vàng giải thích:

"Tiền bối yên tâm, thương đội chỉ mạo muội hỏi thăm thôi, nếu không được thì cũng không sao. Ở đây có chút quà mọn xin biếu tiền bối."

Rồi với vẻ mặt thoáng chút đau xót, Võ Hạo lấy từ bên hông ra một chiếc hộp tinh xảo, hai tay cung kính đưa lên.

Chứng kiến cảnh này, Nhất, người tưởng rằng tâm tính rèn luyện của mình đã đạt đến cảnh giới tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến, cũng phải thầm chửi ầm lên trong lòng.

'Cái... cái quái gì thế này! Bình tĩnh nào chú ơi! Trời ơi, cháu có ăn thịt chú đâu! Không, không, cháu thật sự chỉ hỏi thôi mà!'

Nhưng cuối cùng cậu cũng cố gắng bình tĩnh lại, ngước lên nhìn Võ Hạo. Tất nhiên phải ngước lên rồi, người tên Hạo này cao đến mét chín, còn cậu mới gần mét sáu, đầu còn chưa tới vai người ta.

Cậu xua tay nói: "Không cần phải khách sáo vậy đâu. Cứ gọi cháu là Nhất là được. Với mọi người không cần câu nệ, cháu chỉ qua đây hỏi chút chuyện thôi."

Tuy vậy, mọi người vẫn tỏ ra căng thẳng. Hết cách, cậu đành ra hiệu mời riêng Võ Hạo qua một bên nói chuyện.

Võ Hạo với vẻ lo lắng không kém, đi theo cậu.

Đi khá xa, cậu mới cởi lớp mũ che kín mặt xuống, đối diện với Võ Hạo, từ tốn nói: "Chú cứ yên tâm. Cháu còn ít tuổi, cứ gọi cháu là cháu được rồi, tiền bối thì cháu không dám nhận.

Việc mọi người muốn thu mua, cháu đồng ý hết, không có gì khó khăn cả, lát nữa hai ta qua bàn bạc rồi gom luôn. Bây giờ, cháu chỉ muốn hỏi chú đôi ba việc thôi." Biết cứ ra vẻ thần bí chỉ mất công vô ích, cậu thẳng thắn luôn cho nhanh.

Nhưng sự thẳng thắn ấy lại khiến Võ Hạo ngây người ra. Hết cách, cậu đành chờ đợi. Không hổ là thủ lĩnh, chỉ mất hai phút, Võ Hạo đã sắp xếp ổn định lại tâm tình, miễn cưỡng nói: "Cháu... cháu Nhất, đúng không? À... ờ... chú tên Võ Hạo, vừa nãy lo lắng quá nên quên giới thiệu. Cháu muốn hỏi gì cứ hỏi, đảm bảo những gì chú biết sẽ dốc hết sức giải đáp."

Không để ý nhiều nữa, cậu bắt đầu hỏi thăm những thông tin mình cần. May mắn thay, mọi thắc mắc của cậu đều được Võ Hạo giải đáp hết. Không những thế, sau khi kết thúc,

cả hai vừa đi trên đường đến chỗ xác quái vật, cậu vừa được Võ Hạo cung cấp thêm nhiều thông tin mới mẻ nữa. Nhờ vậy, cậu mới biết con quái vật mà cậu đánh bại có tên là "Phong Hỏa Tam Giác Giao".

Từ ấu thể đã có tu vi Man chín, mười. Nếu sống lâu thêm chút nữa là đạt đến cảnh giới "Cốt Cách".

Mà theo hình thể, Võ Hạo suy đoán con này ít nhất cũng phải từ cảnh giới Cốt Cách bậc bốn trở lên.

Mà cảnh giới ấy tương đương với cảnh giới Huyết Hoàn của con người.

Trong lúc trò chuyện, cuối cùng hai người đã đến bên cạnh quái vật. Sau khi được cậu cho phép, Võ Hạo bắt đầu cẩn thận đi dò xét khắp cơ thể quái vật.

Do kích thước rất lớn, với cảnh giới của Võ Hạo cũng phải mất hai phút mới đánh giá xong.

Khi quay lại, trên tay Võ Hạo cầm một mũi tên, vẻ mặt suy tư.

Hắn tiến đến hỏi cậu: "Mũi tên này của Nhất đúng không?"

Cậu nhẹ gật đầu.

"Thật thần kỳ, trong đây ẩn chứa một ít pháp tắc ăn mòn." Võ Hạo không kìm được lời tán thưởng. Rồi hỏi han xem có thể mua lại nó không.

Cậu sảng khoái đồng ý. Tiếp đó, cả hai trao đổi về những đồ vật thu mua và giá cả.

Cậu đồng ý đổi hết lớp vảy, mũi tên, hai sừng, một trái tim, bốn chi và một cái xương phát sáng của quái vật.

Cậu nhận lấy hơn ba nghìn viên kết tinh nhỏ cùng hơn trăm triệu phiến vàng.

Đây là số tiền mà thương đội của Võ Hạo hiện có thể chỉ trả. Võ Hạo biết giá trị của đống này không chỉ có thế. Nên sau khi biết cậu ở thôn Ao Bình, hắn hứa sẽ dốc toàn bộ gia sản để góp đủ số còn lại, và sẽ đưa đến trong thời gian sớm nhất.

Cậu liền từ chối, vì mấy thứ đó cũng không có ích lợi gì mấy, viên kết tinh có ích nhất cậu đã giữ lại rồi. Võ Hạo lại cứ khăng khăng phải trả đủ. Cậu đành phải nhờ Võ Hạo nếu có thể thì chiếu cố thôn Ao Bình, cộng thêm bản đồ và la bàn chỉ hướng là được.

Giằng co mãi, cậu mới khuyên Võ Hạo chấp nhận. Cậu cũng chẳng hiểu sao trong việc này rõ ràng có lợi cho Võ Hạo, mà người này cứ nhất quyết phải báo đáp đầy đủ mới chịu.

Cậu đâu biết, việc nhỏ với cậu lại là giúp đỡ người khác, cứu giúp chân ái đời mình.

Sau khi Võ Hạo tạm biệt để về chuẩn bị tiền, kết tinh và xe chở hàng, cậu tranh thủ thời gian nghiên cứu chiếc sừng và lớp vảy quái vật trên tay.

Có lẽ sau khi nghiên cứu thành công, đòn tấn công lẫn khả năng phòng thủ của cậu sẽ tiến bộ thêm một bước.

..... ....

Cũng không lâu lắm. Cả đội thương nhân mang theo xe hàng tới. Từ trên từng xe hàng, từng người một có thứ tự vác từng thùng lớn xuống, xếp ngay ngắn vào chỗ cậu chỉ định.

Xong xuôi, cả đám đều cảm ơn cậu rồi lao vào quái vật, hì hục khí thế thu thập vảy, sừng...v.v.

Cậu ban đầu còn quan sát, cảm thấy mới mẻ, nhưng về sau công việc cứ lặp đi lặp lại, cậu buồn tẻ mở từng thùng ra. Có thể thấy thùng được chia thành hai phía. Bên phải chứa phiến vàng, bên trái chứa kết tinh.

Lần đầu tiên giàu có như vậy, cảm giác cũng không tệ.

Vỗ mặt vài cái, cậu lại lấy lại tinh thần, tự cổ vũ bản thân.

'Cố lên, nhất định sẽ tạo ra được!'

Rồi bỏ thùng hàng xuống, tiếp tục nghiên cứu.

..... .....

Tuy nhiều người cùng làm, nhưng phải mất đến tám ngày đoàn thương nhân mới hoàn thành việc thu gom.

Trên xe hàng, từ lúc trống rỗng vì giao hàng cho cậu, nay lại đầy ắp trở lại.

Võ Hạo tiến tới tạm biệt, cậu mới mở mắt ra, đứng lên tiến tới.

Nắm chặt tay Võ Hạo, cậu chúc phúc: "Chú Hạo và mọi người đi đường bảo trọng. Cháu không có gì, chỉ có mảnh vỡ này tặng cho mọi người. Trên đó ẩn chứa pháp tắc, có lẽ sẽ giúp chặng đường tiếp theo của mọi người thêm suôn sẻ." Nói xong, cậu bỏ vào tay chú Hạo một chiếc túi, bên trong là từng mảnh đá được cắt gọt đầy đủ mọi hình dạng.

"Cái này.... vậy chú thay mặt mọi người cảm ơn cháu. Chú và mọi người cũng chúc cháu thuận lợi trên hành trình." Lưỡng lự một lúc, chú Hạo nhận lấy tấm lòng của cậu, và cũng chúc cậu.

Vẫy tay tạm biệt, nhìn bóng dáng đoàn người đi xa dần, đến khi khuất bóng, cậu mới thả tay xuống, tiếp tục công việc hấp thu và nghiên cứu còn dang đở của bản thân.

... ....

Tám ngày sau, đứng trước xác quái vật, cậu thu tay lại, theo đó thân xác khổng lồ cũng tan thành bụi bặm, hòa chung với lớp cát.

Sau bao ngày, không chỉ giúp bản thân tăng cấp, cậu còn hoàn thành mục tiêu nghiên cứu.

Chỉ thấy cậu phẩy tay một cái, đống thùng hàng chứa phiến vàng dần thu nhỏ lại, bay đến lòng bàn tay cậu, biến thành một chiếc nhẫn màu đỏ lộng lẫy. Chiêu này cậu gọi là "Hóa Vật". Có thể khiến mọi vật cậu mong muốn biến thành thứ cậu mong muốn. Chỉ riêng việc này thôi cũng đã tốn của cậu rất nhiều công sức.