Thành quả thứ hai xuất hiện khi Nhất đứng bất động một lát rồi mở áo choàng. Bộ quần áo bên trong đã được thay mới, chất lượng tốt hơn hẳn. Mầu vàng ngọc, họa tiết vảy trang trí đơn giản.
Trông vậy thôi nhưng nó rất bền chắc, hoàn toàn được làm từ vảy của quái vật Phong Hỏa Tam Giác Giao.
Trong tay Nhất là một thanh đao vỏ đen tuyền, lưỡi đao cũng cùng màu. Nó được rèn từ sừng của quái vật, và còn có khả năng...
Khi Nhất rút đao vung về phía trước, lưỡi đao xé gió, chạm xuống cát khiến một mảng cát tan biến.
Đúng vậy, sau khi nghiên cứu chiếc sừng, cậu nhận ra nó ẩn chứa một tia pháp tắc. Điều này làm cậu nhớ đến quả cầu lửa kinh khủng nọ.
Và cậu đã thành công phục chế nó. Vừa rồi chỉ là chém thử, khi dùng thật sẽ còn lợi hại hơn nhiều.
Nghĩ đến cảnh cầm đao vung vẩy, quái vật từng con ngã gục, tất cả biến thành chất dinh dưỡng cho cậu, Nhất càng thêm hưng phấn.
Trước khi rời đi, cậu không quên quay lại cái hố để thu hồi tàn dư của Núi Ấn. Dù cậu đã dùng một phần để tạo bùa bảo vệ cho mọi người, nhưng so với kích thước tàn dư thì chỉ như hạt cát trong sa mạc. Nó thực sự quá lớn.
Vẩy tay thu hồi, mảnh tàn dư dần thu nhỏ lại thành một chiếc nhẫn xám xịt trên ngón tay cậu.
Thấy thú vị, Nhất cho thanh đao hóa thành một chiếc nhẫn đen tuyền và đeo lên ngón tay còn lại.
Xong việc. Nhất lấy bản đồ từ túi áo xem xét một lượt, rồi dùng la bàn để định hướng và tiến lên.
… …
Một thời gian sau khi Nhất chia tay chú Hạo, thôn Ao Bình hiếm hoi đón một đội thương nhân ghé qua.
Mọi người chăm chú nhìn những con vật to lớn, lực lưỡng đang kéo theo từng xe hàng.
Người đàn ông trung niên đi đầu tiến tới chỗ lão già, chào hỏi: "Ồ, Sà Lan lão huynh dạo này khỏe không? Chúng tôi đến thăm đây."
Lão Sà Lan cũng tiến tới cười nói: "À, là lão đệ Võ Hạo đó à. Sao lâu rồi mới ghé thăm? Hay là quên mất lão huynh già còm này rồi?"
Hai người trêu chọc nhau vài câu. Võ Hạo nghiêm mặt lại: "Lần này đệ đến đây để giao thương. Nhưng trên đường có gặp người của thôn huynh. Không ngờ chỉ không gặp một thời gian mà thôn huynh lại bồi dưỡng được cao thủ như vậy. Đúng là khiến đệ mở rộng tầm mắt."
Sà Lan nghe vậy mặt mày rạng rỡ, cười: "Không có gì, cũng không giỏi lắm."
"Đằng nào cũng từ xa đến, mời vào nhà nói chuyện."
Sà Lan ra hiệu, Võ Hạo hiểu ý. Quay sang dặn dò mọi người vài việc rồi nhanh chóng đi theo.
Trong nhà trưởng thôn.
Hai người ngồi trên hai chiếc ghế cạnh nhau. Sà Lan mở lời trước:
"Lần này lão đệ có thu hoạch lớn nhỉ. Ta thấy khí tức khá mạnh mẽ từ lô hàng của đệ."
Võ Hạo đáp:
"Nói đến mới phải cảm ơn. Chính thiếu niên tên Nhất của thôn huynh đã chiếu cố một hai. Đệ mới có thu hoạch nhiều như vậy."
Sà Lan nhẩm thầm: "Thiếu niên Nhất... Nhất... Ta không nhớ trong số đệ tử bồi dưỡng có ai vừa trẻ như thế, tu vi lại cao mà tên Nhất cả.”
Rồi ông quay sang hỏi: "Lão đệ à, thiếu niên tên Nhất mà đệ bảo hình dáng như nào? Đệ có thể miêu tả một hai không?"
Võ Hạo bắt đầu thấy có gì đó không ổn. Nhưng cũng phối hợp miêu tả lại gương mặt lẫn vóc dáng.
Nói xong, thấy vẻ mặt trầm ngâm của Sà Lan, Võ Hạo mới cẩn thận hỏi: "Huynh à, thiếu niên Nhất ấy là từ thôn huynh bồi dưỡng đúng không?"
Sà Lan quay sang, vẻ mặt bất đắc dĩ.
"Ban đầu ta tưởng đệ gặp phải đệ tử ta bồi dưỡng, tu vi của chúng cũng khá được. Nhưng khi đệ nói đến thiếu niên là ta nghỉ rồi. Đệ tử ta bồi dưỡng không ai còn trẻ như thế mà tu vi cao như vậy cả."
"Thế nên sau khi hỏi lại đệ, ta đã biết người đệ gặp đúng là từ thôn ta ra. Nhưng cả hai không có liên hệ gì cả. Thiếu niên ấy do mất tích đợt trước đầu năm nên ta có đọc qua, chứ không chắc ta cũng không biết."
Võ Hạo cảm thán: "Không liên hệ gì mà thiếu niên ấy vẫn báo đáp. Thật sự là một đứa trẻ có đạo đức cao."
Sà Lan nghi ngờ nói: "Là sao?"
Võ Hạo kể đầu đuôi câu chuyện cho Sà Lan nghe.
Sà Lan thở dài: "Đúng là đứa trẻ tốt. Haiz, tiếc là bỏ lỡ thời gian quan trọng. Tính ra đứa trẻ ấy cũng giúp thôn này một ân lớn. Nhờ có đứa trẻ ấy mà sau bao nhiêu năm nơi này mới có người trở về từ thế giới BAKA."
"Giúp huynh hoàn thành được mong ước mà muội ấy cho đến cuối đời vẫn tiếc nuối."
"Huynh bớt đau buồn," Võ Hạo an ủi.
"Haiz, cũng không có gì. Già rồi thỉnh thoảng sẽ gợi lại chuyện xưa, để đệ chê cười." Sà Lan than thở, vẻ mặt lại trở lại bình thường như trước.
"À mà lần này đệ đến đúng lúc lắm. Huynh muốn đệ mang ít mầm mống tốt đến người quen của huynh ở Hoàng Huy Quốc." Sà Lan chợt nhớ ra và nói.
Võ Hạo đáp ứng ngay. Rồi cùng Sà Lan tán chuyện về nhiều vấn đề.
Khi mặt trời đã lặn, Sà Lan mới kết thúc cuộc trò chuyện.
"Thôi cũng tối rồi. Vậy quyết định vậy đi. Mai đệ dẫn ta ra xem hàng như nào. Nếu được thì chốt luôn."
"Được. Huynh cứ yên tâm. Đảm bảo làm huynh bất ngờ."
"Đệ này... Ừm... Thôi về nghỉ ngơi đi."
"Vậy tạm biệt huynh, mai gặp lại." Võ Hạo được dẫn xuống phòng nghỉ.
Sà Lan nhìn ra bầu trời, phía sau một người bước ra khỏi bóng tối, quỳ trước Sà Lan.
"Bẩm sư phụ. Đệ tử đã điều tra được ai gây ra. Nhưng chưa có lệnh của sư phụ nên không dám tự ý hành động. Đệ tử đến để báo cáo và xin chỉ thị tiếp theo."
Sà Lan đưa tay ra sau. Đệ tử hiểu ý, lấy từ trong ngực một tờ giấy bỏ vào tay Sà Lan.
Sà Lan rút tay lại, vừa đọc vừa nói:
"Thật không ngờ là hai người. Đúng là lòng người." Rồi dùng tay thiêu hủy tờ giấy.
"Tạm thời không cần quan tâm. Ta sẽ tự xử lý. Lui về tu hành chuẩn bị đột phá đi."
"Vâng, sư phụ." Đệ tử cúi chào rồi lui vào bóng tối.
… …
Sáng sớm, Võ Hạo đã bước ra ngoài, đi cùng là lão Sà Lan. Hai người cùng tiến đến những xe hàng.
Võ Hạo sau khi chào hỏi các thành viên, liền dẫn Sà Lan đến chiếc xe đầu tiên, vẻ mặt thần bí.
"Sà Lan huynh, đây là vảy mà đệ thu mua được. Tí mở ra huynh đừng giật mình."
Rồi trước ánh mắt bình tĩnh của Sà Lan, ông mở thùng hàng ra.
Ngay khi vừa mở ra, chứng kiến vật bên trong, vẻ mặt Sà Lan hơi thay đổi. Ông tiến sát lại cầm từng cái vảy vàng ngọc lên xem xét rất lâu. Đến lúc Võ Hạo thúc giục, Sà Lan mới ngừng xem.
Quay sang hỏi: "Là ấu thể Phong Hỏa Tam Giác Giao?"
Võ Hạo gật đầu.
Sà Lan tấm tắc khen ngợi: "Vậy thì được đấy. Vảy này chắc chắn, cứng cáp, dùng để tạo giáp hay làm khiên đều cực phẩm.
À, còn vảy đen này đập ra nghiền nát tạo ra độc tính hỏa ăn mòn rất tốt."
Võ Hạo lại hành động, mở từng xe hàng một.
Từ vẻ mặt bình thường, Sà Lan chính thức kinh ngạc.
Ông sờ tới sờ lui một đoạn xương phát sáng, hào hứng kêu:
"Thượng phẩm pháp tắc phong hỏa! Không thể tin được lại nhìn thấy loại này. Cái này ít nhất cần giết chết ấu thể Phong Hỏa Tam Giác Giao cảnh giới Cốt Cách năm trở lên, cộng thêm may mắn thì mới có được."
Sà Lan lại chạy đến ôm cái sừng đen to hơn cả người ông mà nở nụ cười.
"Sừng của Phong Hỏa Tam Giác Giao là nguyên liệu rất được ưa chuộng, lại còn mang trong mình ít pháp tắc "Chân Lý Lửa" cực phẩm. Thật là... may mắn nghịch thiên gì đây!"
Võ Hạo thấy Sà Lan lúc cười lúc hớn hở như trẻ con thì bật cười.
"Đệ đã bảo rồi. Lúc đệ thấy còn kinh ngạc hơn. Nhưng còn đồ xịn sò hơn đống này nữa. Lại đây đệ cho huynh xem.” Võ Hạo nói xong tiến tới chiếc xe hàng cuối cùng và mở nó ra.
"Thứ này?" Sà Lan cầm trên tay một miếng đá, nhìn bề ngoài như một con phượng hoàng đang tung cánh.
