Võ Hạo cười: "Cái này mới kinh khủng. Huynh thử dùng năng lượng tác động vào xem.”
Sà Lan tuy đầy thắc mắc nhưng vẫn làm theo, dùng một tay bao bọc trong lớp hỏa diễm ánh kim đánh vào miếng đá. Một làn sóng năng lượng lập tức tràn ra.
Võ Hạo cười nói: "Huynh thấy thế nào?"
Sà Lan cầm lấy miếng đá, trả lời: "Trấn. Pháp tắc trấn áp mọi vật. Huynh chắc chắn không quên được. Pháp tắc trên cả cực phẩm, là đạo tắc. Tuy chỉ mới là sơ khai, nhưng cũng đủ để cảm ngộ. Đệ lấy cái này ở đâu?"
Võ Hạo đáp: "Đệ được đứa trẻ đó cho."
Sà Lan ngẫm nghĩ một lúc lâu: "Đứa bé đó lai lịch không tầm thường. Vậy cái này huynh cần giữ lại nghiên cứu chút." Sà Lan nhanh như chớp bỏ miếng đá vào túi.
Nhìn thế, Võ Hạo lắc đầu ngao ngán: "Huynh... haiz, cần gì phải vậy. Cho huynh đó, đệ còn nhiều lắm. Tạm biệt."
Võ Hạo phất tay rời đi, ánh mắt Sà Lan nhìn theo đầy phức tạp.
........ .........
Năm ngày sau.
Võ Hạo dẫn theo đội ngũ dần đần đi xa khỏi thôn. Lần này đi theo đội còn có thêm bảy thanh thiếu niên trẻ tuổi của thôn.
Sà Lan cùng mọi người trong thôn ra tiễn cho tới khi cả đoàn khuất khỏi tầm mắt. Mọi người từ từ trở về. Chỉ còn Sà Lan nắm trên tay hòn đá hình dạng con lợn, trán nổi gân xanh.
"Cái tên đệ đệ này..."
"Thôi vậy. Giờ nên giải quyết đám ròi bọ ăn mòn thôn rồi." Theo tiếng Sà Lan, từng người mặc áo choàng đen che kín mít xếp hàng chỉnh tề phía sau, đồng loạt quỳ xuống.
"Chúng đệ tử xin cùng sư phụ giết đến đầu rơi máu chảy!"
Từ cơ thể Sà Lan, uy áp bắt đầu lan tỏa, kèm theo đó là sát ý ngút trời, gần giọng; "Đi, giết đến chúng chín đời sau cũng không dám đụng tay lung tung. Nhất là lão rùa đáng ghét kia!"
Tất cả tung người lên, lao vút đi.
.......... .......
Ở trên sa mạc.
"Đại nhân tha mạng a!" Một gã đàn ông cao to quỳ xuống đất gào khóc van xin.
Bên cạnh còn vài chục tên cũng đang quỳ lạy, cơ thể run lẩy bẩy.
Nhất đứng đó vẫn im lặng.
Sau một lúc, tên đầu lĩnh như quyết tâm, quay sang nói với đám đàn em: "Lấy hết kho báu ra!"
Ngay lập tức, mấy tên to con tranh nhau lôi từ xe hàng ra những rương lớn mang đến trước mặt Nhất.
Tên đầu lĩnh quỳ xuống: "Đám tiểu nhân có một ít quà biếu cho đại nhân ngài. Mong ngài thương xót tha cho chúng tiểu nhân một mạng."
Nhất nhìn đống rương, vẻ mặt không thay đổi. Lại nhìn về đám đạo tặc trước mắt, suy nghĩ: 'Đám này đã làm đạo tặc, sát nghiệt nặng như vậy, tha cho chúng là có lỗi với bản thân. Nhưng trước đó phải lợi dụng xong đã.'
Nhất gọi thủ lĩnh đạo tặc đến trước mặt. Thủ lĩnh tiến đến, cậu ghé vào tai hắn nói: "Các ngươi phải chết."
Thủ lĩnh nghe xong mặt tái mét lại, lập tức quỳ xuống: "Đại nhân ngài, chúng tiểu nhân nguyện làm trâu làm ngựa phục dịch, xông pha nguy hiểm giúp đại nhân cũng được. Mong đại nhân tha cho một mạng."
Nhất quát lớn: "Đứng lên qua đây. Ta chưa nói xong hết, ai cho ngươi ngắt lời? Đây là cảnh cáo, lần sau không dễ dàng qua đâu."
Nhất dùng tay chưởng về phía gã đầu lĩnh. Một chưởng khí vô hình đẩy gã bay xa mấy chục mét. Gã cố gắng gượng dậy, lau máu trào ra từ miệng, mặt mày tái mét chạy về lại.
Lần này Nhất ghé vào tai hắn nói: "Các ngươi phải chết." Gã thủ lĩnh nghe từ "Chết", cơ thể vô thức rung lên, chân như nhũn ra.
Nhưng nghe tiếp lời, gã như vớ được cọc, vẻ mặt tràn đầy hi vọng: "Nhưng hôm nay tâm trạng ta khá tốt. Nếu đám các người hoàn thành được hai yêu cầu của ta, ta sẽ cân nhắc tha mạng chó cho các ngươi."
Gã đầu lĩnh vội vàng quỳ xuống: "Ngài có yêu cầu gì, đám tiểu nhân dù có chết cũng hoàn thành cho ngài!"
Cả đám tiểu đệ phía sau thấy có hi vọng cũng nhao nhao bày tỏ lòng trung thành.
Nhất thấy rất thuận lợi. Đúng là cách hiệu quả nhất để kiểm soát là mạng sống. Cậu chậm rãi đưa ra yêu cầu thứ nhất: "Các ngươi kể hết những gì mình biết cho ta, không giới hạn nội dung. Nếu các ngươi cung cấp được thông tin khiến ta vừa ý, coi như các ngươi qua."
Đám đạo tặc lập tức nhao nhao phát biểu, Nhất lập tức nhăn mặt vì ồn ào.
Thủ lĩnh nãy giờ đang vắt óc suy đoán thân phận và mục đích của vị đại nhân này, đồng thời tính kế trốn thoát,... nhưng khi thấy nét mặt tên đại nhân này xấu đi, cảm thấy không ổn, vội vàng quay sang cho đám đàn em ăn đập.
Cả đám bị đập xong, mặt sưng như đầu heo cũng im lặng. Tất cả nhìn lão đại với ánh mắt khó hiểu, oán hận.
Lão nhị nói với thủ lĩnh, cũng chính là lão đại: "Lão đại đang làm gì vậy? Người có biết đang ngăn chúng ta cơ hội sống không? Nếu chậm trễ, vị đại nhân đổi ý thì toang. Lão đại người đây là... A ui..."
Lão nhị chưa kịp nói tiếp đã ăn thêm một đòn của lão đại.
Lão đại hét lên vào tai lão nhị với sự tức giận: "Các ngươi muốn chết à? Cả đám nhao nhao vậy, làm ồn đến đại nhân, khiến đại nhân khó chịu. May ta ngăn kịp, không giờ này năm sau là ngày giỗ của đám chúng ta rồi. Các ngươi chỉ toàn cơ bắp, động não tí đi!"
Mấy người đang cảm thấy uất ức, nhất là lão nhị, nhưng nghe xong như bị dội nước lạnh, đầu óc tỉnh táo lại. Nghĩ lại mà thấy nguy hiểm. Thế cả đám tụ lại xin lỗi lão đại.
Một thành viên nói: "Lão đại vậy giờ chúng ta làm như nào?"
Lão đại suy nghĩ trong chốc lát, rồi trả lời: "Lấy giấy bút ra ghi, vừa tránh bị trùng lặp thông tin, hai là đưa cho đại nhân mới có thành ý."
Thế cả đám tụ lại nghị sự, có thông tin là ghi hết vào giấy.
Không bao lâu, khi cậu đang đếm số phiến đồng và bạc trong rương, tiếng lão đại vang lên sau lưng với giọng cung kính: "Thưa đại nhân, đây là tất cả thông tin mà đám tiểu nhân biết."
Nhất mới dừng việc đếm tiền, quay sang cầm lấy một cuộn giấy lớn, phẩy tay ra hiệu cho lão đại lui xuống. Cậu bắt đầu mở ra đọc.
"Ở thôn Ba Chi, Co phu nhân thứ hai đến thứ tám của trưởng thôn Mogai, hàng đêm luôn lén tụ tập chơi tập thể với người hầu." Cậu đọc dòng chữ đầu tiên mà ngỡ ngàng, tiếng ngạc nhiên lóe lên trong đầu 'Cái quái gì đây!'
Nhưng cố gắng trấn an bản thân, tiếp tục đọc. Nhưng càng đọc cậu càng hối hận. Tin tức thật hỗn độn, độc hại cho tâm hồn, toàn là những chuyện "Lý thú". May sao cậu vẫn cố nhịn đọc hết.
Ở những thông tin gần cuối, cậu tìm thấy thứ mình cần: "Đảo hiện tại là đảo Omaki. Băng cướp SADO của thuộc hạ bị truy nã gắt gao, tạm thời lánh nạn về phía Bắc, chờ thời. Có hai cổng dịch chuyển thiết lập ở phía Bắc dùng cho giao thương. Mục tiêu của thuộc hạ là chiếm lĩnh một cổng làm căn cứ mới."
Cậu hào hứng, đây mới là thứ cậu cần. Cậu vội lướt xuống dưới: "Hoàng Huy Quốc đang chiến tranh với Nhật Cựu Đăng, hai bên thế lực chính của hai đảo Omaki và Nakasa xảy ra tranh chấp quyền khai thác một di tích cấp 8."
"Xuất hiện hiện tượng thủy triều diệt thế, các đảo đang gấp rút chuẩn bị ứng phó. Và tin cuối cùng, đảo MUSUKI vừa thông báo, định cấp lại cho một di tích cấp 3, hư thực thành cấp 7 trở lên."
Sau khi ghi nhớ hết nội dung, thiêu hủy cuộn giấy. Cậu bắt đầu trù tính bước tiếp theo.
.....
Hai ngày sau.
Đám cướp SADO đang sống trong cảnh lo sợ bất an. Giọng Nhất vang lên: "Thủ lĩnh đâu?"
Thủ lĩnh nghe xong, chạy vội đến chiếc lều to hoành tráng ở giữa doanh trại. Bước vào trong, hắn thấy vị đại nhân đang đứng quay lưng về phía hắn. Hắn sắp xếp lại từ ngữ cẩn thận dò hỏi: "Đại nhân, ngài có gì phân phó? Thuộc hạ nhất định hoàn thành."
Vị đại nhân vẫn giữ nguyên tư thế, lạnh giọng ra lệnh: "Các ngươi thu xếp đi, ngày mai lên đường tiến thẳng đến trạm dịch chuyển gần nhất. Bây giờ, ngươi có thể lui ra."
Thủ lĩnh nghe xong, vẻ mặt bất chợt lóe lên vẻ vui mừng nhưng vội vàng thu trở lại vẻ mặt sợ hãi, e dè đáp: "Thuộc hạ sẽ chuẩn bị chu toàn." Rồi từ từ lui ra khỏi lều.
Vừa đi xa, vẻ mặt hắn không kìm được vẻ đắc ý: "Hahaha... để xem ngươi đắc ý được bao lâu." Rồi mang vẻ mặt đầy. âm mưu tiến tới chỗ các anh em trong băng.
Trong lều, "vị đại nhân" quay mặt sang, nở nụ cười nham hiểm.
