Mọi thứ liên quan đến tu hành khiến cậu vô cùng phấn khích: "Con đường siêu phàm của mình sẽ bắt đầu từ đây."
Cậu nhanh chóng bỏ con cá vào sọt gỗ, rồi thêm ít củi lên trên để che đậy. Sau đó, cậu vác sọt lên vai, cố lấy sức chạy một mạch về khu buôn bán cá.
Đường về khá vắng vì trời đã tối. Ai nấy đều để ý đến vật to lớn cậu vác trên vai. Nhưng họ chỉ liếc nhìn rồi thôi, không hỏi han gì.
'Vác củi thôi mà, ngày nào chẳng thấy,' dường như đó là điều họ nghĩ.
Cậu thầm nghĩ mình thật may mắn.
Vòng vèo qua mấy con phố, cậu cũng đến được khu buôn bán. Cậu nhìn thấy tấm biển bán cá quen thuộc. Bước chân cậu nhanh hơn. Đến nơi, cậu thấy ông Tư đang ngồi hút thuốc lào một cách buồn chán sau quầy hàng, thỉnh thoảng lại ngó nghiêng xung quanh. Ánh mắt hai người chạm nhau. Ông Tư đứng dậy vẫy tay: "Đến bán cá hả cháu? Lại đây bán cho ông, vừa nhanh vừa công bằng." Vừa nói, ông vừa nở nụ cười.
Nghe vậy, khóe miệng cậu nhếch lên cười mỉm. Cậu tiến đến chỗ ông Tư.
Vừa cười, cậu vừa nói:
"Ông Tư làm gì phải gọi cháu. Dù sao cháu cũng là khách quen của ông. Sao cháu nỡ bội bạc ông mà sang chỗ khác bán chứ. Mà kể cả không quen, thì bán chỗ ông cũng là giá cả công bằng nhất ở đây rồi. Hahaha... Đúng không ông?"
Ông Tư liếc nhìn chàng thanh niên trước mặt, rồi vui vẻ đáp: "Hahaha... Thằng Nhất này chỉ giỏi nịnh bợ. Ai biết được có khi cháu đổi người mua thì sao. Dù sao lòng người là thứ khó đoán nhất." Vừa nói, ông vừa nhìn cậu.
Thấy cậu im lặng, ông Tư nghiêm mặt hỏi: "Thôi, không đùa với cháu nữa. Hôm nay cháu câu được gì nào? Lần đầu tiên thấy cháu về muộn thế này."
Nhưng khi thấy hai tay cậu trống trơn cùng chiếc sọt gỗ, ông ngạc nhiên hỏi: "Cá cháu câu đâu? Hôm nay đi làm phu khuân vác à?"
Nghe vậy, cậu liền nghiêng người, ghé vào tai ông Tư thì thầm: "À, ông ơi. Hôm nay cháu câu được một con cá đặc biệt lắm. Ngàn năm có một đấy. Ông mà thấy chỉ có trợn mắt. Cháu để cá trong sọt, không thể lộ ra ở đây được. Hay ta vào sau quầy rồi cháu cho ông xem?" Vừa nói, cậu vừa để ý thấy có vài người vô tình hay cố ý liếc nhìn về phía này.
Nói xong, cậu đứng thẳng người lại như cũ, nháy mắt ra hiệu với ông Tư.
Ông Tư nghe xong, một tay vuốt râu, một tay để sau lưng, hai mắt xoay tròn như đang suy nghĩ. Một lúc sau, ông gật gật đầu, vẫy tay ra hiệu cho cậu rồi chỉ về phía sau quầy. Ông cũng đi vào trong luôn.
Nhận được tín hiệu của ông, cậu nhanh chân đi theo ra phía sau quầy.
Phía sau quầy hàng của ông được bao phủ kín mít bằng gỗ, trông như một nhà kho với đồ đạc chất thành đống. Cậu còn để ý thấy có một cánh cửa ở cuối nhà kho.
"Chắc phía sau cánh cửa là nơi ông làm cá," cậu nghĩ khi nhìn về phía cánh cửa.
Đang mải suy nghĩ thì một bàn tay vỗ vào vai cậu. Cậu giật mình thoát khỏi dòng suy nghĩ rồi nhìn về phía trước. Ông Tư đang nhìn cậu với vẻ bất đắc dĩ.
"Sao đứng ngây người ra thế? Sao? Lần đầu thấy nhà kho à? Trong này an toàn rồi. Lấy con cá cho ta xem, bí ẩn thế nào mà cháu thần thần bí bí vậy?"
Cậu gãi đầu, ngượng ngùng cười. Rồi cậu đặt sọt xuống sàn, đưa tay vén đống củi phía trên ra. Dần dần thân hình bóng loáng của con cá trong sọt hiện ra: "Đây đây. Đảm bảo ông nhìn thấy là hết hồn luôn."
Cùng lúc đó, cậu đẩy hết số củi trên bề mặt ra, để lộ hoàn toàn thân hình con cá.
Cậu đắc ý nhìn ông rồi khoe khoang: "Cháu câu mãi mới được đấy. Con cá độc lạ như này chắc chỉ có mỗi cháu may mắn nghìn năm mới gặp được ở cái thôn này." Nói xong, cậu nhìn ông với ánh mắt đầy tự hào.
Ông Tư sau khi nhìn thấy con cá thì đứng hình nãy giờ. Nhưng nghe cậu nói vậy, ông vội tỉnh lại, đáp ngay: "Thôi đi ông tướng. Ta biết cháu tài giỏi, cháu may mắn rồi, được chưa? Nhưng cháu đừng vội mừng. Ở thôn ta cũng có người câu được con cá này rồi, chứ không phải mỗi cháu gặp được đâu."
Cậu cãi lại ngay: "Ông đừng đùa cháu. Nếu có người câu được thì sao cháu không nghe thấy ai trong thôn bàn tán gì?"
Ông Tư đáp: "Ta không thèm so đo với cháu, cái thằng vừa thiếu kiến thức lại còn vênh váo. Ta nói cho cháu biết, con cá trước mặt có tên gọi là Mặc Ngư Long. Chỉ là số lượng loài cá này rất, rất ít, hay phải gọi là hiếm. Vì thế mà giới nhà giàu tranh nhau thu mua với giá cao ngất ngưởng. Ai ai chẳng biết.”
"Mà cháu thì cả ngày im lặng như người câm. Cháu không hỏi thì ai thèm nói cho cháu biết?" Ông Tư vừa giải thích vừa nhìn cậu trêu chọc.
Mặt cậu dần đỏ lên khi nghe ông nói. Cậu vội chuyển chủ đề: "À... à... mà con cá này bán được bao nhiêu phiến vàng hả ông?"
Thấy cậu lảng tránh bằng cách chuyển chủ đề, ông cũng không so đo. Nghe cậu hỏi giá, ông liền đáp: "Hahaha, cháu thử đoán xem nào."
Cậu suy nghĩ một hồi rồi trả lời: "Theo như ông nói, Mặc Ngư Long rất hiếm, cộng thêm người mua toàn nhà giàu thì giá chắc chắn phải rất cao. Cháu mạnh dạn đoán khoảng một phiến vàng." Cậu nhìn ông, cười đầy tự tin. Theo cậu, mức giá này là hợp lý nhất rồi.
Ông Tư thấy cậu tự tin như vậy cũng không nói gì, chỉ nhẹ nhàng ho một tiếng rồi đáp: "Cháu đoán cũng khá đấy, nhưng rất tiếc, cháu đoán sai rồi. Con Mặc Ngư Long này bán ít nhất cũng phải được năm phiến vàng trở lên.".
Thấy cậu ủ rũ khi nghe kết quả, ông lại nói thêm: "Cháu đừng buồn, ai mà chẳng có lúc sai. Mà giá càng cao thì người được lợi không phải là cháu sao?" Rồi ông Tư vỗ vai cậu động viên.
Cậu như bừng tỉnh. Ánh mắt cậu sáng lên, vui mừng nói: "Ông nói đúng. Sai lầm không sao, quan trọng là kiếm được tiền. Vậy ông giúp cháu bán con cá này được không? Tại cháu ngại giao tiếp, với lại cháu là người từ nơi khác đến, không có mối quan hệ hay quen biết ai. Thêm nữa, cháu còn trẻ, sợ bị người ta bắt chẹt." Cậu nhìn ông Tư với ánh mắt long lanh đầy vẻ tội nghiệp.
Ông Tư gật gật đầu rồi nói: "Nhưng trước đó ta có một điều kiện."
Sau đó, ông giơ bàn tay phải lên, gấp một ngón tay lại, quơ quơ trước mặt cậu.
"Biết đây là gì không?”
Cậu trả lời: "Là bốn ngón tay."
Ông gật gật đầu: "Đúng." Rồi ông mỉm cười nhìn cậu. "Ta lấy bốn phần mười."
Nghe vậy, cậu đau lòng: "Ông ác quá vậy! Tình ông cháu quen biết bao lâu, vậy mà ông nỡ lòng nào lấy nhiều thế? Ông nể tình ông cháu mình, cháu chia 7:3 được không? Ông ba, cháu bảy. Vừa hợp lý lại không mất tình cảm."
Ông chỉ cười cười, vừa lắc đầu ngao ngán: "Ta lấy vậy là ít rồi đấy. Không nể tình cháu, ta phải chia 5:5. Lấy cháu 4:6 là tốt lắm rồi. Mà cháu nhờ người khác cũng khó, mà chưa chắc đã uy tín và lấy ít như ông. Chưa kể người ta nổi lòng tham mà đánh giết nhau, ông cũng thấy nhiều rồi. Vậy cháu đồng ý không? Cháu nhờ ông bán, ông cháu mình chia 4:6. Không đồng ý thì cháu sang người khác mà nhờ." Nói xong, ông xua tay như đuổi khách.
