Logo
Chương 7: Tìm hiểu.

Thấy vậy, cậu chần chừ một lúc rồi quyết định: "Cháu đồng ý. Dù sao ông cũng đã giúp cháu rất nhiều. Với lại, dăm ba phiến lẻ sao quý bằng tình ông cháu mình."

"À, tiện thể cháu thắc mắc. Giá con cá Mặc Ngư Long này chắc không chỉ cao vì nó hiếm, chắc phải có lý do khác đúng không ông?"

Ông Tư vuốt vuốt bộ râu, cười mắng: "Cháu cũng chịu động não đấy.

Đúng như cháu đoán. Cá Mặc Ngư Long đắt tiền không chỉ vì hiếm mà còn vì thịt nó ngon hảo hạng.

Nhưng phần lớn nhất là người ta phát hiện ra cá Mặc Ngư Long có công hiệu giúp cơ thể hồi xuân. Nên giá nó mới bị đẩy lên cao."

Cậu nghe say sưa, gật gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.

Gật đầu, cậu nói với ông: "Vậy con Mặc Ngư Long này xin nhờ ông."

Ông nói: "Thôi thôi, thời gian cũng muộn rồi. Cháu mau về đi. Lúc nào ta giải quyết xong, sẽ nhờ người qua đưa phiến cho cháu." Rồi ông phẩy tay đuổi cậu ra ngoài cửa.

Trước khi đóng cửa, ông ló đầu ra dặn dò:

"Chúc cháu sang năm sống khỏe mạnh." Rồi nhanh chóng đóng cửa quầy lại.

Như hiểu ý, cậu cúi đầu tạm biệt ông rồi tiến thẳng về nhà.

Hai mươi phút sau...

Nói tóm lại, chủng tộc của cậu chỉ cần hấp thu năng lượng để mạnh lên. Và không có giới hạn. Bắt đầu từ cấp 0 đến vô cùng.

"Cuối cùng cũng về nhà." Cậu mở cửa bước vào phòng.

Vào nhà, việc đầu tiên cậu làm là thu dọn dụng cụ câu cá, đi tắm và ăn tối.

Khi ăn uống dọn dẹp xong thì trời cũng đã tối.

Cậu ngồi trên giường, nhìn vào tay phải. Trên đó hiển thị [349 năm 9 tháng 29 ngày 30 phút 5 giây].

Cậu nghĩ thầm: 'Thời gian thật sự đã giảm đi rồi.'

Tập trung tinh thần, cậu nhớ lại những gì được truyền thừa lúc sáng.

Một lúc sau, cậu thở hắt ra như đã hiểu ra điều gì.

"Hóa ra là như thế." Cậu lẩm bẩm về con đường tu luyện của chủng tộc mình.

Hiểu ra rồi, cậu lại thấy hơi nản.

Ở đây, mỗi cấp phát triển được chia thành 10 tầng. Ví dụ, từ cấp 0 lên cấp 1, cậu cần hấp thu đủ năng lượng cho mỗi tầng. Tất nhiên, cấp càng cao thì tầng càng lớn và cần năng lượng vừa nhiều vừa thuần túy hơn, nên càng khó lấp đầy.

Được cái, lấy lượng bù chất cũng được, chỉ là rất tốn kém.

Muốn biết mình có bao nhiêu năng lượng, chỉ cần xem số vòng trên mu bàn tay.

Ví dụ, một tầng thì trên mu bàn tay sẽ hiện một vòng tròn. Tích được tám tầng thì sẽ có tám vòng tròn, xếp theo kiểu vòng tròn sau bọc vòng tròn trước.

Cần đặc biệt chú ý là mỗi khi đủ mười tầng, cậu sẽ tự động thăng cấp cao hơn.

Khi đó, trên tâm của vòng tròn sẽ xuất hiện một con mắt. Lúc đó cậu sẽ bắt buộc phải trải qua [Không gian trùng điệp].

Đó là nơi nhân quả giăng lưới, nhắm vào những chủng tộc được trời ưu ái như chủng tộc của cậu. Vô cùng nguy hiểm, chết dễ như ăn kẹo.

Không chỉ thế, thời gian của [Dãy đếm] trong đó vẫn hoạt động.

"Thật sự là ảo ảnh." Vừa nói, cậu vừa ảo não nhìn những con vật bò lổm ngổm xuyên qua cơ thể mình.

Còn nữa, đó là cách vận dụng và điều khiển năng lượng.

Đã dự trữ là phải dùng được. Để dùng, cậu chỉ cần đọc chú cấm *chi tiết*, đóng vai trò như van của một cái thùng chứa. Cơ thể cậu chính là thùng chứa đó. Từ đó, cậu có thể sử dụng năng lượng theo ý muốn.

Năng lượng dự trữ đã được [Lọc] và trở thành năng lượng độc quyền của chủng tộc cậu.

Nên năng lượng này khác với năng lượng ban đầu và mang đặc tính có thể biến thành bất cứ thứ gì theo suy nghĩ của cậu. Độ chân thật hay cứng cáp,... dựa trên cấp độ của cậu.

Cậu giờ chỉ ở cấp 0, nên biến ra mọi thứ chỉ ở mức ảo, không rời khỏi cơ thể.

Phải lên cấp 1 mới hóa hư thành thật.

Nhưng như vậy là quá tuyệt rồi.

Trong đó, có một lưu ý thu hút sự chú ý của cậu.

Là khi dùng hết năng lượng của cấp nào, mà lại lấy năng lượng cấp dưới dùng tiếp thì sẽ bị hoàn nguyên. Hết năng lượng cấp 2 mà cố bóc lột, nhảy xuống cấp 1 rút tiếp năng lượng dùng thì cậu sẽ quay về cấp 1 luôn.

Phải tích trữ đủ lại rồi vượt qua [Không gian trùng điệp] mới trở về lại cấp 2 được, dù cho cậu đã từng vượt qua.

'Không chừa đường lách luật luôn.' cậu nghĩ thầm.

Còn khá nhiều chú ý nữa.

Cậu nắm chặt tay, nhẩm chú cấm. Khi mở bàn tay ra, bỗng xuất hiện một con rắn nằm gọn trong lòng bàn tay. Nhìn bề ngoài, cậu ngạc nhiên khi không thể phân biệt con rắn này là thật hay giả.

Thích thú với năng lực siêu phàm mới có, cậu ngẫm nghĩ rồi ra lệnh cho nó di chuyển xuống chân.

Lập tức, con rắn trườn xuống chân cậu.

Sau nhiều lần thử nghiệm, cậu rất phấn khích, nhưng cũng hơi buồn.

Cậu đã dùng khá nhiều năng lượng ít ỏi trong cơ thể. Phần còn lại, cậu phải để dành phòng hờ. Cậu quyết định đi ngủ.

Quá mệt mỏi vì tiêu hao năng lượng, cậu ra lệnh cho tất cả rời khỏi cơ thể. Từng con một vừa tách khỏi cơ thể cậu liền tan biến vào không gian.

Nhắm mắt lại, cậu chìm ngay vào giấc ngủ với niềm hân hoan.

Sáng sớm ngày hôm sau vẫn như mọi ngày.

Ăn uống, tập luyện, dọn dẹp xong, cậu ngồi trước bàn trầm tư.

Cậu đang chuẩn bị rời thôn. Vì theo cậu, ở lại thôn thì tỉ lệ tìm được vật chứa năng lượng siêu phàm cực thấp, còn không đạt được mục tiêu rèn luyện bản năng chiến đấu.

Vậy thì sao không thử ra ngoài khám phá xem sao? Tuy có nhiều nguy hiểm, nhưng không đi, cứ chờ ở thôn đến lúc đủ 15 tuổi mà bị chọn thì cũng nguy hiểm không kém. Cậu phải chủ động mạnh lên, để nắm chắc cuộc sống của mình.

Ánh mắt cậu ngắm nhìn thôn qua ô cửa sổ. Suy nghĩ như được thông suốt: "Xây nhà thì lúc nào móng cũng được đầu tư kỹ nhất. Cũng như mình, chuyến đi càng nguy hiểm thì càng phải chuẩn bị đầy đủ.”

Cậu đi về phía cửa. Đẩy mạnh cửa ra, gió thổi bay tóc cậu, lộ ra khuôn mặt non trẻ nhưng ánh lên sự kiên định.

"Giờ bắt đầu thôi nào." Cậu nhìn vào tay phải, dãy số đếm thời gian hiện tại là [349 năm 9 tháng 28 ngày 19 tiếng 60 phút 57 giây].

Cậu thở dài: "Thời gian chuẩn bị cũng không còn nhiều nữa."

1 tháng sau...

Bốn người, gồm hai ông lão, một người trung niên và một thanh niên, đang đứng trước cổng thôn.

Người trung niên lên tiếng: "Này, cháu đã quyết tâm lên đường, chú cũng không ngăn cản được. Đây, cầm lấy, bộ áo da tốt này hôm nay chú tặng cho cháu, coi như quà chia tay." Nói xong, người đàn ông đưa cho cậu thiếu niên một bộ quần áo da. Nhìn bên ngoài có thể thấy đây là hàng chất lượng cao.

Cậu thiếu niên cầm lấy, cúi đầu về phía người đàn ông như lời cảm ơn: "Chú Khải đã có lòng, cháu xin nhận." Cậu vừa nói vừa nhìn chiếc áo da mới, với chất lượng và độ bền cao cấp hơn nhiều so với quần áo cậu đang mặc.

Một ông lão hiền hậu tao nhã đứng bên cạnh cũng từ tốn lấy từ trong người ra một quyển sổ tay làm bằng da và một cây bút đưa cho cậu thanh niên, vừa cười: "Hahahh... Coi cháu kìa, mới có một món quà của chú Khải mà đã vui như vậy rồi. Đây, quà ông tặng cháu. Đi đâu đi đó có cái mà ghi chép."

Cậu vội cầm chặt lấy hai món đồ vừa nhận được. Nhìn lại, đó là một quyển sổ tay khá lớn, được bọc một lớp da màu đen dày dặn, có một nút gài để kéo mở. Cậu cũng nhận ra đây là cây bút nổi tiếng ở thôn, bền, mực không phai và dùng được lâu. Cậu nhận ra cả hai món đồ đều được chọn tỉ mỉ cho chuyến đi của cậu, vội cúi đầu cảm ơn ông lão.