Logo
Chương 8: Tất Tất

Nhất nói: "Ông Đà cứ trêu cháu. Đồ người thân tặng phải quý trọng, phải vui vẻ nhận chứ, hơn nữa đó còn là tấm lòng của người tặng dành cho cháu."

Vừa dứt lời, một túi da phồng to bay về phía cậu. Cậu vội vàng đỡ lấy, quay về hướng người ném. Đó là ông lão còn lại, vóc dáng khá lực lưỡng, khuôn mặt có vẻ hơi hung dữ nhưng lại hiền hòa.

Ông lão chỉ vào cậu, nói: "Lề mà lề mề. Tác phong thế này ai ưa. Ra ngoài không dễ cạnh tranh với người ta đâu.

Đây, cầm lấy. Trong túi có những thứ cháu nhờ ông mua, còn thừa bao nhiêu cũng ở hết trong đó. Thêm nữa, nói cho cháu biết cái túi này quý lắm đấy. Có thể đựng được nhiều đồ, lại còn chống nước, co giãn tốt, bảo quản được thực phẩm, độ bền cao. Nhớ mà giữ gìn." Ông lão vừa nói vừa nhăn nhó, vẻ mặt như người cha nhìn con gái đi lấy chồng.

Cậu hướng về ông, cúi đầu tạ ơn: "Cảm ơn ông Tư đã giúp đỡ cháu trong thời gian ở thôn. Cháu hứa sẽ giữ gìn cái túi thật tốt."

Ông Tư nói: "Chúc cháu có chuyến đi thành công. Nhớ giữ gìn sức khỏe mà về.”

Cậu nhìn về phía ông, gật đầu. Rồi nhìn lại cả ba người.

"Chúc chú và hai ông mạnh khỏe. Cháu không thể ở lại thôn cùng mọi người. Nhưng cháu hứa nhất định sẽ quay trở lại." Nói xong, cậu phẩy tay rời đi, không hề ngoảnh đầu lại, như thể hiện quyết tâm kiên định của mình.

Phía sau cậu vang lên tiếng ba người: "Nhớ giữ gìn sức khỏe thật tốt. Chúc cháu thành công."

Cậu chỉ đưa tay phẩy phẩy tạm biệt, rồi bước từng bước chân về phía trước.

Đi được một đoạn khá xa, cậu quay lại nhìn thôn lần cuối.

.............

Trên đường đi, Nhất lấy từ trong chiếc túi ra một vật tròn bằng bàn tay, bên trong có một chiếc kim đỏ nằm ở trung tâm. Xung quanh rìa là bốn ký hiệu khác nhau, phân bố cân xứng.

Vật trên tay cậu tên là Đồ Chỉ, một trong số những thứ cậu nhờ ông Tư mua, có chức năng giống hệt như một chiếc la bàn.

Còn có thêm một tấm da đi kèm. Khi mở ra, bên trong là những đường nét rậm rịt, nhưng nhìn kỹ lại thì tất cả tạo nên một bức bản đồ, với phạm vi mở rộng từ thôn cậu.

Xem xét kỹ có thể thấy rõ một đường nét bao trọn cả mảnh đất rộng lớn vào bên trong.

Bỏ qua phần đó, cậu hướng ánh mắt về địa điểm ít được phác họa nhất. Đối chiếu một lúc về phương hướng. Khi đã xác định nó ở phía bắc, cậu bắt đầu dựa theo Đồ Chỉ, thẳng tiến về phía bắc.

Việc chọn hướng này không phải là tùy tiện, mà đều có chủ đích. Phía bắc là vùng đất nằm trong phạm vi bị bao quanh bởi rừng cây bí ẩn, ít người khám phá nhất.

Từ đó có thể thấy nơi đây rất nguy hiểm, ít ai dám mạo hiểm. Và đó chính là thứ cậu cần.

Con còn lại, trong lúc cậu xử lý con kia, đã kịp thời gian phản ứng. Nó vươn đầu lên, nhe cặp răng sắc nhọn, táp về phía cậu với tốc độ đáng kinh ngạc.

Trên đường đi, cậu vừa lấy Đồ Chỉ ra xem đường, vừa tiến lên.

Chỉ mất nửa tháng, Nhất đã nhìn thấy cánh rừng rậm rịt ở phía trước. Theo như Đồ Chỉ, cậu chỉ cần đi sâu vào ba đến bốn ngày đường nữa là chính thức đặt chân lên vùng đất chưa được phác thảo.

Uốn éo cơ thể đã săn chắc hơn trước, cậu dành chút thời gian hồi tưởng lại. Nghĩ ngợi cũng thấy đúng đắn, khoảng thời gian nửa tháng này đã cho cậu trải qua nhiều điều thú vị mà một người chuyên ru rú ở nguyên một chỗ như cậu chưa bao giờ tưởng tượng được.

Từ địa hình vùng thảo nguyên bao la, đến vùng núi hiểm trở, rồi những loài vật như báo mèo, cáo mai, cừu đô,... toàn những thứ mà cậu chỉ từng tiếp xúc qua sách vở, nay được chứng kiến tận mắt, khiến cậu phải cảm thán rằng trong sách chưa chắc đã thấm nhuần được hết mọi thứ, phải trải nghiệm qua mới thấm được cốt lõi bên trong.

Qua chặng đường này, cậu cũng nhận ra thám hiểm là một thứ mà cậu rất thích. Nó mang lại cảm giác thư giãn xen lẫn hồi hộp, giống như lúc cậu câu cá vậy.

"Đây rồi!!"

Khép lại dòng suy tư, cậu nhìn những tia sáng chiếu qua từng tầng lá một. Khi tiếp xúc đến cậu thì chỉ còn một tia nhỏ bé mang hơi ấm dịu nhẹ.

Dùng thanh đao trên tay, cậu chém từng bụi cây cản đường. Càng đi sâu hơn vào rừng, cậu càng cảm nhận được sự kỳ lạ của cánh rừng này. Nó khác biệt rất nhiều so với rừng rậm bình thường, khi xung quanh im lặng đến rợn người.

Với tâm thái cảnh giác cao độ, cậu di chuyển chậm chạp về phía trước. Cứ vậy, chặng đường ba ngày bị kéo dài đến tròn một tuần.

Từ trong bụi rậm, cậu cúi người xuống thấp, xuyên qua kẽ lá nhìn về phía trước, nơi hai con rắn to lớn đang xì xì chiếc lưỡi dài, đối diện với một thứ gì đó phía dưới.

"Bốn ngày chưa ăn gì rồi. Bụng sắp mốc đến nơi. Vậy nên không thể bỏ qua cơ hội này." Nhất lẩm bẩm, rồi nắm chặt thanh đao trên tay, mắt nheo lại, bên trong lóe lên ánh sáng lạnh lẽo. Cơ thể co lại, tạo thế vồ mồi.

Khi hai con rắn cúi đầu xuống dưới, Nhất nhanh chóng bật người về phía trước một cách nhanh nhất. Chớp nhoáng, Nhất đã tiếp cận được con rắn đầu tiên.

Không chần chờ, Nhất đưa thanh đao vung một nhát chém ngang. Dù có sự cản trở từ lớp vảy, Nhất vẫn dồn lực, lưỡi đao phá vỡ lớp vảy, chia cắt thân hình con rắn thành hai.

Không ngờ tới, Nhất chỉ vội vã đưa đao lên cản trước mặt. Tiếng thanh đao va chạm với hàm răng sắc nhọn của con rắn phát ra những tiếng rợn người, kèm theo tia lửa tóe ra ở nơi va chạm.

Cả hai rơi vào thế giằng co.

Nhưng không để cậu có thời gian suy nghĩ, con rắn đã triển khai đòn tấn công. Nó dùng chiếc thân dài của mình cuộn về phía cơ thể cậu.

Cậu cố gắng phản công, nhưng chiến lực bị cầm chân quá nhiều. Chỉ trong vài chiêu, nó đã khóa kín cơ thể cậu lại.

Từng đợt co bóp đầy sức mạnh từ thân rắn tha hồ phát huy, tàn phá cơ thể cậu.

Từng tiếng xương bị ép kêu cọt kẹt như những tiếng gào thét.

Hết đường. Trong lúc cậu định phá cục bằng cách vận dụng năng lực, thì không biết vì sao con rắn như bị thứ gì đó thu hút. Nó ngoảnh đầu lại.

Nhờ đó, cậu thu đao lại rồi nhanh chóng tung ra một cú chém ngang, nhắm thẳng vào vùng cổ của con rắn. Do lực vung chưa đủ, lưỡi đao chỉ đi vào được phân nửa.

Như nhận ra điều không ổn, con rắn ngoảnh đầu lại rất nhanh, nhưng đã quá muộn.

Với sức lực trong cơn khốn khổ, đẩy cơ bắp lên giới hạn, cậu đã dồn hết sức và thành công cắt đứt lìa cổ con rắn.

Tuy vậy, cơ thể nó vẫn cố gắng xiết chặt cậu, khiến cậu phải nhìn lại. Và đối diện với cậu là ánh nhìn đầy phẫn uất sâu trong đôi mắt dã thú ấy. Đó như sự vẫy vùng cuối cùng.

Cơ thể nó dần mất kiểm soát, trở nên thả lỏng. Cậu nhanh chóng đẩy mình ra khỏi nơi chật hẹp chết tiệt này.

Ngồi kế bên cái xác, cậu thở hổn hển, đầy nặng nhọc.

Nhắm mắt lại để thư giãn, cảm nhận sự tĩnh lặng của khu rừng hoang vắng, hai con vật đã từng động đậy nay cũng như hòa chung với nó. Còn vật chúng để ý, chẳng có gì ngoài một cái xác. Nay chẳng còn gì uy hiếp cậu, đúng là lúc cần nghỉ ngơi một chút.

Nhưng chưa đợi cậu nghỉ ngơi, một tiếng thở nặng nhọc vang lên.

Mở to đôi mắt đầy mệt mỏi, gương mặt cậu đầy ngạc nhiên nhìn về phía cái xác tưởng chừng đã chết.

Nay đã có sự rung động theo từng tiếng thở.

Cố gắng bỏ qua cảm giác đau nhức trên toàn cơ thể, cậu đứng dậy, cầm thanh đao lên, ánh mắt cảnh giác nhìn về phía cái xác.