Logo
Chương 26: Hồng sắc thạch

Tiểu tử kia chỉ khoảng mười lãm mười sáu tuổi, thấy hai con chó săn to lớn thì sợ hãi vô cùng, nhưng bụng đầy oán khí, luống cuống bò dậy, vẫn không chịu đi, lớn tiếng kêu: "Ngươi... Các ngươi bức chết đại ca ta, các ngươi... Các ngươi phải theo ta đi gặp Huyện thái gia...!"

Phùng lão gia chừng ba mươi tuổi liếc xéo mắt, trên mặt nở nụ cười âm lãnh, cười khẩy: "Gặp Huyện thái gia? Thằng nhóc, cửa huyện nha mở hướng nào mà mày còn không biết à? Còn đòi dẫn lão gia ta đi gặp quan." Hắn cười nhạt, nói: "Ta thật muốn biết, nếu đến huyện nha, Huyện thái gia sẽ giúp mày hay giúp lão gia ta. Mày nói lão gia bức chết Hồ Đại Xuyên, lão gia cũng muốn hỏi mày, hắn không nên lên núi săn thú, để Hùng Hạt Tử bẻ gãy cổ thì trách ai? Ban đầu lão gia ta đã tạo cơ hội cho hắn, để hắn làm ruộng trên đất của ta, nếu hắn nghe lời thì đâu đến nỗi này, tự làm tự chịu, đáng đời!"

Tiểu tử kia căm hận sôi máu, gào lên: "Phùng Nhị Cẩu, đồ mất dạy, hôm nay ông đây liều mạng với mày...!" Nói rồi định xông lên, hai con chó săn thấy động liền sủa vang, hung dữ vô cùng, xích căng ra, nếu không phải Phùng Nhị Cẩu giữ lại, chúng đã nhào tới.

Phùng Nhị Cẩu mắt lộ hung quang, cười lạnh: "Trước cổng Phùng gia ta, thật không ai dám làm càn, lão gia chưa tìm mày gây chuyện, mày tự tìm tới cửa, vậy đừng trách ta!" Hắn định buông tay cầm xích chó.

Sở Hoan nắm chặt búa, mắt lóe hàn quang, hắn biết nếu Phùng Nhị Cẩu buông xích, tiểu tử kia chắc chắn không phải đối thủ của hai con chó săn, nhìn bộ dạng hung hãn của chúng, nếu chúng nhào tới, tiểu tử kia không chết cũng bị thương nặng.

Trong đầu hắn vừa nghe thấy ba chữ "Phùng Nhị Cẩu”, chợt nhớ lại đêm qua Tố Nương chửi mắng, hình như Tố Nương nghỉ ngờ hắn là do Phùng Nhị Cẩu phái đến.

Trong đầu hắn nhanh chóng lục lại trí nhớ, nhớ ra thân phận của Phùng Nhị Cẩu, nhớ mang máng Phùng Nhị Cẩu cũng là người trong thôn, năm Sở Hoan rời quê, Phùng Nhị Cẩu mới ngoài hai mươi, nhưng ham chơi lêu lổng, cha hắn cũng là kẻ ăn không ngồi rồi, hai cha con này có tiếng xấu trong thôn, ai cũng ghét bỏ, gần như không ai muốn qua lại. Hơn nữa hắn còn nhớ khi rời làng, Phùng gia chỉ còn hai gian nhà tranh dột nát, thật không ngờ tám năm sau, Phùng gia không những không suy tàn mà còn xây được nhà lớn gạch xanh ngói trắng.

Thấy Phùng Nhị Cẩu sắp thả chó, Sở Hoan định tiến lên thì nghe thấy tiếng ai đó kêu: "Hồ Tiểu Xuyên, tìm mày nãy giờ, mày làm gì ở đây? Tang sự của anh trai mày lo xong chưa? Mau về thôi!" Một trưởng giả hơn năm mươi tuổi dẫn theo ba bốn người trong thôn vội vã chạy tới, đến bên Hồ Tiểu Xuyên, mấy người kia che trước mặt Hồ Tiểu Xuyên, lo Phùng Nhị Cẩu thả chó cắn cậu.

Phùng Nhị Cẩu vốn đã chuẩn bị buông xích, thấy có người chạy ra thì nắm chặt lại, lớn tiếng nói: "Lưu Bảo Trường, Hồ Tiểu Xuyên không biết phải trái chạy đến trước nhà ta la lối, ông là trưởng giả uy tín nhất thôn này, cũng là Bảo Trường của thôn Lưu gia, loại hành vi như chó điên thế này, ông nên quản đi chứ."

Mấy thôn dân trong mắt lộ vẻ phẫn nộ, nhưng trong cơn giận lại có vài phần sợ hãi, giận mà không dám nói gì.

Lưu Bảo Trường bước lên hai bước, cười nói: "Thằng bé còn nhỏ, không hiểu chuyện, cậu bỏ qua cho. Anh trai nó bị Hùng Hạt Tử xé cổ, nó đau lòng, thôi mà... Cậu đại nhân đại lượng, đừng chấp nó."

Kẻ đội mũ đen mắt nhỏ nhọn giọng nói: "Lưu Bảo Trường, lần này lão gia nhà ta nể mặt ông, tha cho nó một lần. Nhưng nói trước cho rõ, sau này còn gây chuyện thì đừng trách lão gia nhà ta trở mặt vô tình."

Phùng Nhị Cẩu hừ lạnh, nói với kẻ mắt nhỏ: "Triệu Bảo, về thôi... Thật là xui!" Quay người dắt hai con chó vào cửa, kẻ mắt nhỏ Triệu Bảo và gã tráng hán mặc đồ cứng cáp đi theo vào, rồi cánh cổng lớn "ầm" một tiếng đóng sầm lại.

Lưu Bảo Trường tiến tới quạt vào đầu Hồ Tiểu Xuyên, nhỏ giọng mắng: "Thằng nhóc này, tự chạy đến đây, có phải muốn chết không? Phùng gia có chỗ dựa thế nào, mày nghe cũng biết rồi...!" Quay sang mấy người trong thôn: "Đưa nó về!"

Mấy người kia kéo Hồ Tiểu Xuyên đi, Hồ Tiểu Xuyên không cam lòng, vẫn la lối: "Phùng Nhị Cẩu, mày làm chuyện xấu hết rồi, mất hết nhân tính, không có kết cục tốt đâu... Ông trời có mắt nhìn mày, Diêm vương đã ghi sổ chờ mày, mày...!" Cậu chưa nói hết câu thì bị người ta bịt miệng.

Lưu Bảo Trường thấy thôn dân đưa Hồ Tiểu Xuyên đi rồi mới thở phào nhẹ nhõm, nhìn cánh cổng đỏ thẫm, thở dài, lắc đầu rồi định rời đi.

Sở Hoan nhận ra Lưu Bảo Trường, biết ông tên là Lưu Thiên Phúc, là người khoan hậu, tiến lên cung kính gọi: "Lưu thúc!"

Lưu Thiên Phúc định đi thì thấy một thanh niên lạ hoắc xuất hiện trước mặt, giật mình, ngẩng đầu nhìn kỹ thì nhíu mày hỏi: "Ngươi là?"

"Ta là Sở Nhị Lang!" Sở Hoan mỉm cười: "Lưu thúc còn nhớ ta không?"

Lưu Thiên Phúc kinh ngạc, đánh giá Sở Hoan từ trên xuống dưới, ngạc nhiên hỏi: "Ngươi... Ngươi là Nhị tiểu tử nhà họ Sở? Cái... Sao có thể? Không phải nói Nhị tiểu tử nhà họ Sở tám năm trước đã...!" Ông không nói tiếp.

Sở Hoan cười: "Ta là Sở Nhị Lang, đã trở lại!"

Lưu Thiên Phúc loáng thoáng thấy nét mặt Sở Hoan có vài phần giống tám năm trước, đưa tay vỗ vai Sở Hoan, thở dài: "Về là tốt rồi, về là tốt rồi, mẹ và chị dâu con khổ quá, ta cũng không giúp được gì nhiều, nay con về rồi, nhà họ Sở có người chống lưng... Vậy tốt rồi...!"

Sở Hoan nói: "Mấy năm nay nhờ Lưu thúc giúp đỡ, Nhị Lang vô cùng cảm kích!"

"Không có gì, không có gì." Lưu Thiên Phúc xua tay: "Chưa nói đến giúp đỡ, hương lý hương thân, giúp nhau là tốt rồi... À, Nhị Lang à, ta còn phải đi giúp lo liệu tang sự cho Đại Xuyên, khi nào rảnh hai chú cháu mình nói chuyện sau...!" Ông miễn cưỡng cười, nhưng vẻ lo lắng trong mắt không giấu được, vội vã rời đi.

Sở Hoan chứng kiến hết mọi chuyện trước cổng Phùng gia, không chỉ thấy Phùng Nhị Cẩu hống hách nghênh ngang mà còn thấy ngay cả Lưu Thiên Phúc, vị Bảo Trường này khi nói chuyện với Phùng Nhị Cẩu cũng phải dè dặt, trong lòng biết Phùng Nhị Cẩu chắc chắn là một bá chủ ở thôn Lưu gia này.

Nhìn ngôi nhà gạch xanh ngói trắng, Sở Hoan hiểu rõ, Phùng gia có được ngày hôm nay, tám chín phần mười là nhờ ức hiếp dân lành mà có.

Hắn cười lạnh nhìn cánh cổng đỏ thẫm rồi mới bước đi, đến khu rừng phía đông, bên trong phần lớn là cây khô, nhiều chỗ đã bị chặt cây, chắc chắn là dân thôn Lưu gia chặt về làm củi đốt mùa đông.

Sở Hoan đến chỗ sâu trong rừng, xắn tay áo lên, tìm một gốc cây khô, vung búa lên chặt, hắn tay chân lanh lẹ, chưa đến một canh giờ đã chặt được rất nhiều củi, rồi ngay trong rừng chặt cây khô thành từng khúc dễ đốt.

Trói được hai bó lớn, Sở Hoan đã ướt đẫm mồ hôi, đặt búa xuống, ngồi xuống giữa rừng đầy lá khô, định nghỉ ngơi rồi về nhà thì chợt nhớ ra điều gì, đưa tay sờ soạng trong ngực, lấy ra một vật, chính là món đồ lấy được từ người Lâm Đại Nhi.

Đó là một viên đá bóng loáng, nhỏ hơn trứng gà, hình tròn, nhưng kỳ lạ là viên đá này lẽ ra phải có màu đỏ rực, Sở Hoan cũng coi là người từng trải, nhưng chưa từng thấy loại đá màu đỏ này.

Hắn biết trên đời này có nhiều kỳ thạch mà mình chưa từng thấy, nhưng cũng không có nghĩa là không có đá màu đỏ.

Viên đá ấm áp bóng loáng, trên đá có một vệt dài màu đen, Sở Hoan vốn tưởng là ai đó cố ý vẽ lên, nhưng nhìn kỹ nửa ngày thì thấy vệt đen này không phải do con người dùng bút mực vẽ lên, mà tựa như tự nhiên có trên đá vậy. Thoạt nhìn những đường đen này có vẻ lộn xộn, nhưng Sở Hoan lại cảm giác chúng rất có quy luật, chỉ là trong thời gian ngắn không thể hiểu được ý nghĩa của chúng.

Hắn nhớ ngày đó Lâm Đại Nhi phát hiện mất viên đá đỏ này thì lộ vẻ lo lắng dị thường, Sở Hoan còn nhớ vẻ mặt bất an của nàng lúc ấy, trong lòng biết vật này đối với Lâm Đại Nhi rất quan trọng.

Dù có thể là tín vật của người yêu tặng cho nàng, nhưng Sở Hoan vẫn cảm thấy chuyện không đơn giản như vậy, hơn nữa dù là con gái lén lút hẹn ước tặng tín vật cho nhau, cũng không ai lấy một viên đá cổ quái như vậy làm tín vật đính ước.

Hắn mơ hồ cảm giác được trong viên đá đỏ này ẩn chứa một bí mật nào đó, chỉ tiếc lật đi lật lại nhìn vô số lần, ngoài vẻ ngoài kỳ lạ ra thì không nhìn ra có gì đặc biệt.

Sở Hoan chỉ có thể cất viên đá đỏ đi, không nghĩ thêm nữa, giắt búa bên hông, vác hai bó củi lúa về nhà, nghĩ rằng hai bó củi này không đủ, lát nữa phải chặt thêm chút nữa mới được.

Hắn đến trước cửa nhà, thấy cửa khép hờ, con gà mái Tố Nương nuôi đang đứng phơi nắng trước cửa, chưa kịp bước vào thì đã nghe thấy từ bên trong vọng ra một giọng nói lả lướt nhưng mang vài phần mị hoặc: "...Sở đại thẩm, con làm vậy là vì tốt cho nhà bác. Bác cũng thấy rồi đấy, Hồ Đại Xuyên đối đầu với Phùng Nhị Cẩu, cuối cùng ra sao? Nửa cái đầu cũng không còn... Thật là hãi hùng. Nếu bác cứ như vậy thì Phùng Nhị Cẩu là kẻ mất hết lương tâm, khéo lại ngáng chân, ám hại bác thì khổ. Nay hắn hứa cho bác năm mươi lượng bạc, chỉ cần bác điểm chỉ vào văn thư này, năm mươi lượng bạc vào tay, nửa đời sau không phải lo nữa rồi... Bác nghĩ xem, đây là lộc trời cho, sao bác lại không nghĩ ra chứ?"

Sở Hoan nhíu mày.

Chỉ nghe tiếng mẹ hắn, Sở Lý thị đáp: "Con cũng biết Phùng Nhị Cẩu là súc sinh mất dạy, ta... Ta sao có thể đẩy Tố Nương vào hố lửa... Dù ta thân già này có chết cũng không điểm chỉ vào cái đó...!"