Một tiếng sóng biển bất ngờ đánh mạnh vào mạn thuyền khiến Duncan giật mình tỉnh giấc.
Hắn choàng mở mắt. Những ảo ảnh lờ mờ hắn thấy được khi còn mơ màng chỉ còn lại chút tàn dư, hắn chỉ nhớ mình đã thấy những con cá bơi lượn trong không khí, và chúng trông vô cùng ngon lành… nhưng hình dáng chúng ra sao?
Cá… bơi trong không khí ư?
Duncan chớp mắt. Cảm giác kỳ dị giữa thực và mộng lẫn lộn khiến hắn có chút bối rối. Hắn nhìn ba chiếc cần câu vẫn cố định trên giá, không thấy dấu hiệu cá cắn câu. Mặt biển xa xa bắt đầu gợn sóng, từng đợt sóng vỗ vào thân tàu Thất Hương.
Ngay sau đó, sóng lớn dần. Bằng mắt thường có thể thấy, những đợt sóng ngày càng mạnh từ xa ập đến liên tục. Thân tàu Thất Hương khổng lồ chao đảo trong sóng gió, tiếng sóng gầm vang bên tai.
Duncan ngước nhìn trời. Thời tiết vẫn tốt, chỉ có thêm chút sóng gió, chưa đến mức có bão lớn hay hiện tượng cực đoan nào.
"Có lẽ đây không phải thời tiết lý tưởng để câu cá..."
Hắn lẩm bẩm, lo lắng có nên thu cần câu lại không. Nhưng đúng lúc đó, khóe mắt hắn liếc thấy một chiếc cần câu khẽ cong!
Sợi dây câu biển bền bỉ căng lên trong nháy mắt. Chiếc cần câu biển nhỏ nhắn, cứng cáp dường như đã tóm được một con quái vật lớn, nửa đoạn trước uốn cong như cánh cung. Tiếng "két két" chói tai vang lên, giá đỡ cần câu kêu răng rắc do ma sát với thân gỗ vì lực kéo quá lớn. Tất cả báo hiệu cho Duncan:
Cá đến rồi! Cá lớn!
Hắn lập tức gạt bỏ ý định nghỉ ngơi, nhiệt huyết của một tay câu cá bùng cháy trong lồng ngực. Hai bước, hắn đã đến bên chiếc cần câu "xuất hàng", một tay giữ chặt cần câu để khỏi tuột khỏi giá, tay kia bắt đầu điều chỉnh độ căng của dây câu.
"Ta đã bảo rồi mà! Sao ta có thể về không!"
Duncan phấn khích lẩm bẩm một mình, bắt đầu cuộc vật lộn với con quái vật khổng lồ ở đầu dây bên kia. Đây là một cuộc giằng co gian nan. Con mồi rõ ràng không định chịu trói. Một lực đạo khổng lồ kéo mạnh cần câu. Dù Duncan khỏe mạnh và có giá đỡ hỗ trợ, cuộc giằng co vẫn có vẻ lung lay sắp đổ.
Sóng gió quanh Thất Hương lớn dần, nhưng với Duncan, chút rung lắc này chẳng là gì.
Hắn chỉ bực mình vì con "mồi" ngoan cố, và lo lắng cơ hội cải thiện bữa ăn khó khăn lắm mới đến lại vuột mất.
Đây câu cũng đến giới hạn, con cá lớn sắp thoát khỏi tay hắn.
Sau không biết bao lâu giằng co, Duncan cuối cùng hạ quyết tâm. Ngọn lửa lục sắc u ám bỗng bùng lên từ tay hắn đang nắm cần câu.
Lửa lục bốc cao, lan tỏa như mặt nước, rồi nhanh chóng theo cần câu, dây câu mà chảy ra. Linh hỏa thiêu đốt thành một "hỏa tuyến" thẳng xuống biển. Một giây sau, vùng nước sâu quanh Thất Hương đột ngột nổi lên những hình thù lục diễm hoàn toàn hư ảo. Dưới ánh sáng và hình hài u lục của ngọn lửa, một bóng đen khổng lồ nổi lên trong nước.
Bóng đen phồng lên co lại như một cục thịt, bao phủ gần như toàn bộ mặt biển trong phạm vi vài trăm mét quanh Thất Hương. Đường viền của nó liên tục biến ảo, sinh sôi những vật thể hắc ám không ngừng biến đổi, như hàng trăm hàng ngàn cánh tay nhúc nhích vẫy vùng trong đại dương, khuấy động vùng nước quanh Thất Hương, điều khiển những đợt sóng ngầm cuồn cuộn.
Duncan nghe thấy tiếng động lạ từ dưới biển vọng lên. Vừa giằng co với "con mồi", hắn vừa tò mò ngó ra ngoài.
Hắn không thấy gì cả, chỉ thấy sóng biển nhấp nhô, không khác biệt nhiều so với vừa rồi.
Nhưng hắn cảm nhận rõ ràng lực kéo trên cần câu đã giảm bớt một chút.
Con mồi bắt đầu đuối sức. Điều này khiến hắn nở nụ cười tươi rói.
Hắn siết chặt dây câu, từ từ kéo con mồi lên khỏi mặt nước…
…
Alice giật mình bởi tiếng gầm rú vọng đến từ bên ngoài khoang tàu. Con tàu rung lắc dữ dội khiến đồ đạc bên trong va vào nhau liên hồi. Cô nhanh tay bám lấy một lan can gần đó để khỏi ngã, mặt lộ vẻ kinh ngạc: "Chuyện gì xảy ra vậy?"
Thất Hương đang rung lắc, như thể một cơn bão lớn đang tàn phá bên ngoài. Từ sâu trong con tàu ma cổ kính này còn vọng ra những âm thanh quái dị trầm thấp, kìm nén, như thể nó đang gầm gừ, gào thét, chống lại sự kinh hoàng mà biển sâu mang đến, chống lại một con quái vật khổng lồ đang cố nuốt chửng nó.
Đồ đạc trong khoang va đập ầm ĩ. Ban đầu, Alice tưởng đó chỉ là do tàu lắc lư, nhưng nhanh chóng cô nhận ra nhiều thứ đang ồn ào ngay tại chỗ — chúng đang trao đổi với nhau, nhưng Alice không hiểu thứ ngôn ngữ chỉ Thất Hương mới hiểu.
Cô chỉ biết rằng, bên ngoài có lẽ đang gặp chuyện.
Búp bê Alice quyết định lên boong tàu xem sao — cô loạng choạng chạy ra khỏi khoang, vừa vịn vào vách tường để khỏi ngã, vừa chạy về phía boong tàu.
Sau vài lần suýt vấp phải dây thừng bay loạn và những thùng gỗ lao tới, cô cuối cùng cũng đến chân cầu thang. Cô thấy cánh cửa gỗ đang lắc lư trong gió bão, thấy biển cả bao la đang nổi lên những con sóng kinh hoàng.
Bầu trời đen kịt. Những đám mây dày đặc ngưng tụ thành những khối nặng nề. Tầng mây đen nghịt sà xuống gần mặt biển, những con sóng cao như thành lũy cuộn trào bên dưới, như bao vây lấy Thất Hương!
Alice lần đầu thấy cảnh tượng này. Cô không biết đó có phải tình huống bình thường trên biển hay không, nhưng cô biết lúc này phải tìm thuyền trưởng.
Cô nhìn quanh boong tàu, và gần như ngay lập tức tìm thấy thuyền trưởng Duncan đang đứng ở mép tàu.
…
Sóng gió xung quanh hơi khó chịu, nhưng với Duncan, người sắp thành công, đó chỉ là những "quấy rầy" không đáng kể. Nhờ phần hồi từ dây câu và ngọn lửa lục, hắn cảm nhận rõ ràng con mồi đã ngừng kháng cự. Con quái vật khổng lồ đang dần bị hắn kéo lên khỏi mặt nước.
"Lên đây nào!"
Hắn vui sướng hét lên, dồn hết sức kéo mạnh cần câu lần cuối.
Một con cá lớn nhảy lên khỏi mặt nước — rất lớn, gần bằng nửa người hắn.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, ánh mắt Duncan chạm vào mắt con cá giữa không trung.
"...Xấu xí"
Đó là cảm khái đầu tiên trong lòng hắn.
Đó quả thực là một con cá cực kỳ xấu xí. Bề mặt thân đen ngòm như phủ một lớp sần sùi, lồi lõm như thể những sinh vật đang sinh sôi. Những hoa văn xám trắng kỳ quái lan tràn dọc theo hai bên vây cá. Ở vị trí đầu cá, có thể thấy nhiều cấu trúc giống như xương xẩu. Một đôi mắt trắng dã trống rỗng nhìn chằm chằm Duncan từ phía dưới những xương xẩu đó.
Duncan cảm thấy rất khó chịu. Hắn cảm giác con cá đang nhìn mình với ý đồ không tốt.
Nhưng một giây sau, hắn thấy con cá co giật. Đôi mắt đang nhìn chằm chằm hắn bỗng vỡ tan, máu tươi trào ra.
Con cá nặng nề rơi xuống boong tàu, điên cuồng nhẫy nhót, vặn vẹo như bị điện giật, rồi im bặt sau vài giây ngắn ngủi. Máu tươi từ miệng và hốc mắt vỡ tung rỉ ra, từng chút một rơi xuống boong tàu.
Duncan ngạc nhiên nhìn con cá xấu xí đang nhanh chóng mất đi sức sống bên chân mình. Hắn nhớ lại những kiến thức đọc được trong sách: phần lớn cá biển sâu đều rất xấu, và vì sống lâu dưới áp lực nước lớn, khi bị kéo lên mặt nước, mạch máu của chúng sẽ vỡ tung vì áp suất thay đổi, thậm chí chết nhanh chóng — hóa ra cá trên thế giới này cũng như vậy à?
Đang lúc hắn ngẩn người, một loạt tiếng lộp bộp lại đột ngột vang lên.
Duncan tò mò nhìn theo hướng tiếng động, thấy vài con "quái ngư" nhỏ hơn cũng rơi xuống boong tàu.
Hình dáng của chúng không khác gì con quái ngư lớn bằng nửa người, nhưng kích thước chỉ khoảng nửa mét. Và cũng như con cá lớn — khi Duncan nhìn chúng, chúng đã đổ máu dữ dội và nhanh chóng hấp hối.
Duncan hơi rùng mình, hỏi lâu mới phản ứng: "Anh em Hồ Lô cứu ông nội? Đưa cả lũ à?"
…
Alice bám chặt lan can, căng thẳng nhìn cảnh tượng vật lộn hung tàn cách đó không xa, đủ để khiến người bình thường phát điên.
Cô thấy thuyền trưởng Duncan đứng ở mép boong tàu, ngọn lửa lục u ám bùng cháy ngập trời. Anh như một người khổng lồ bừng bừng lửa giằng co với biển cả. Ba sợi dây câu từ dưới chân anh vươn ra. Một trong số đó có móc câu đang bốc cháy dữ dội.
Cô thấy một bóng đen khổng lồ đột ngột xuất hiện trong Biển Vô Ngân. Ngay sau đó, một xúc tu thô to hơn cả cột buồm của Thất Hương vươn lên khỏi mặt nước. Bề mặt xúc tu đầy những con mắt lộ vẻ ác ý, và những răng nanh nhọn hoắt ma sát, nhấm nuốt giữa những con mắt, như thể chỉ chờ giây sau là nghiền nát con tàu thành mảnh vụn.
Alice suýt thét lên. Cô muốn nhắc thuyền trưởng tránh né, muốn xông lên giúp đỡ, nhưng trước khi cô kịp hành động, xúc tu đó đã giáng xuống về phía thuyền trưởng.
Cô thấy thuyền trưởng Duncan ngẩng đầu. Dưới ngọn lửa bừng bừng, khuôn mặt anh lại ánh lên vẻ vui sướng bội thu — anh nhìn chằm chằm vô số con mắt trên xúc tu, và vô số con mắt cũng nhìn chằm chằm anh.
Một giây sau, tất cả con mắt trên xúc tu vỡ tan. Hàng trăm răng nanh phát ra tiếng rít chói tai và thống khổ. Ngay sau đó, xúc tu đứt phựt — như thể bản thể khổng lồ ẩn dưới mặt biển chủ động cắt đứt liên hệ với xúc tu, vứt bỏ phần xúc tu bị thương nghiêm trọng xuống boong tàu.
Xúc tu ầm ầm rơi xuống đất, văng ra những chất nhầy nhụa ô trọc, rơi xuống chân thuyền trưởng.
