Ngọn lửa xanh lục cháy hừng hực trên người, huyết nhục và xương cốt hóa thành linh thể mờ ảo trong biển lửa, Duncan nắm chặt bánh lái của Thất Hương Hào giữa dòng lưu hỏa, cảm giác như thể lan tỏa theo ngọn lửa, bao trùm lên toàn bộ con thuyền.
Hóa ra, nó không cần thủy thủ.
Thất Hương Hào tự giương buồm, chỉ cần thuyền trưởng cầm lái, nó sẵn sàng khởi hành bất cứ lúc nào.
Trong khoảnh khắc ngọn lửa xanh lục bùng lên, Duncan thoáng bối rối, nhưng những hiện tượng siêu nhiên gặp phải không ít trong mấy ngày thăm dò con thuyền đã giúp hắn trấn tĩnh lại, giữ vững bánh lái trong giây phút then chốt.
Giờ đây, hắn tin chắc ngọn lửa này là một loại "lực lượng" vô hại với mình – tạm chưa xét đến việc cơ thể có thể hồi phục hay không, ít nhất hiện tại, ngọn lửa này đang giúp hắn kiểm soát con thuyền ma quái dưới chân.
Tiếng sóng biển gầm rú trong đầu dần lắng xuống, Duncan cảm thấy đầu óc mình mẫn hơn bao giờ hết. Thất Hương Hào truyền đến đủ loại "xúc cảm" khó tả, như thể là một phần cơ thể hắn vậy. Dù chưa đủ kiến thức và kinh nghiệm của một thuyền trưởng thực thụ, ít nhất, giờ đây hắn có khả năng tự mình điều khiển con thuyền này.
Cánh buồm linh thể như sương mù nâng lên trên cột buồm, các buồm phụ và buồm bên cũng tự động điều chỉnh góc độ. Khí lưu trên mặt biển hỗn loạn, nhưng những cánh buồm linh thể kia dường như hấp thụ được động lực thống nhất từ vô số cơn gió vô hình, giúp Thất Hương Hào chấm dứt hành trình phiêu dạt vô định, bắt đầu ổn định hướng đi.
Duncan thử xoay bánh lái, một lực phản hồi rõ rệt truyền vào đầu hắn. Hắn cảm nhận được thân tàu khổng lồ dưới chân dần chuyển hướng, cố gắng rời xa vùng sương mù vô tận phía trước.
Nhưng tốc độ chuyển hướng dường như vẫn chưa đủ, màn sương mù vô tận vẫn từ từ tiến lại gần. Tiếng dê rừng the thé vang lên từ ống đồng cạnh bánh lái: "Cẩn thận, gần chạm đến giới hạn thực tại... Chúng ta sắp rơi vào Linh giới! Thuyền trưởng, chúng ta cần..."
"Ta đang làm!" Duncan hét lớn, cắt ngang tiếng dê rừng, "Thay vì ồn ào ở dưới đó, sao ngươi không nghĩ cách giúp một tay?"
Đấu dễ rừng im bặt. Ngay khi Duncan tưởng nó đã chịu im lặng, tiếng nói khàn đặc, thê lương đến rợn người của nó bỗng vang lên từ ống đồng: "Cố lên! Cố lên! Cố lên!"
Duncan: "...?"
Trong khoảnh khắc, Duncan cảm thấy mọi thứ xung quanh mất hết vẻ chân thực. Hắn chấp nhận dị tượng mình gặp phải, chấp nhận sức mạnh siêu nhiên trên con thuyền này, thậm chí chấp nhận việc mình đang bị ngọn lửa xanh lục âm ỉ thiêu đốt, nhưng không ngờ con đầu dê rừng mang đến cảm giác quỷ dị tột độ từ ban đầu lại có màn cổ vũ kỳ lạ đến vậy... Cái thứ tà môn này vốn đã rất tà, nhưng giờ thì thật sự quá tà môn!
Màn sương mù đang tiến đến không cho Duncan thêm thời gian suy nghĩ hay cằn nhằn. Dù Thất Hương Hào đã chuyển hướng rất nhanh – với kích thước đồ sộ của nó, tốc độ đó gần như là trượt đi – nhưng màn sương mù phía xa như thể đang cố tình đuổi theo con mồi, lan tỏa những lớp sương mỏng rộng lớn, bao phủ không gian xung quanh Thất Hương Hào trong nháy mắt.
Ngay khi sương mù tràn lên mặt biển, Duncan cảm nhận rõ sự thay đổi kỳ dị của môi trường xung quanh. Trời lập tức tối sầm lại, và nước biển xanh lam biến thành màu đen kịt với vô số sợi dây nhỏ li ti. Những sợi dây đen đó, như tơ nhện, trôi lên từ đáy biển, nhuộm đen cả vùng biển với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường.
Trong sương mù, vô số vật thể mờ ảo dường như đang nổi lên.
"Chúng ta rơi vào Linh giới!" Tiếng "cổ vũ" ồn ào quái dị của đầu dê rừng im bặt. Tiếng hét của nó nghe như vọng về từ nơi rất xa xôi, lẫn trong vô số tiếng thì thầm trầm thấp, như thể có vô vàn giọng nói ác ý vây quanh Duncan: "Nhưng Thất Hương Hào chưa hoàn toàn chìm xuống – thuyền trưởng, giữ vững bánh lái! Trước khi chìm xuống đáy biển sâu thẳm, Thất Hương Hào vẫn có thể duy trì hướng đi, chúng ta còn cơ hội thoát ra!"
"Với điều kiện ta biết lái đi đâu!" Duncan gầm khẽ, giọng pha lẫn tiếng lửa xanh lục cháy lách tách, như vọng lên từ Địa ngục, "Ta mất phương hướng rồi!"
"Trực giác, thuyền trưởng, trực giác!" Đầu dê rừng hét lên trong ống đồng, "Trực giác của ngài còn chuẩn hơn hải đồ!"
Duncan: "..."
Cảm giác bất lực dâng lên trong lòng, nhưng Duncan không còn sức để cãi nhau với một cái đầu đề rùng tà mồm. Nếu nó bảo cần dựa vào trực giác, vậy hắn cứ liều một phen –
Theo chút cảm giác còn sót lại trước khi sương mù tràn đến, hắn nắm chặt bánh lái, dốc toàn lực xoay về hướng mình tin tưởng.
Thất Hương Hào rít gào rợn người từ đầu đến chân. Thân tàu khổng lồ vạch ra một đường vòng cung kinh người trên mặt biển đã hoàn toàn biến thành màu đen kịt. Gió hú, sương mù cuộn xoáy, và trong bóng tối mờ mịt, Duncan thoáng thấy có thứ gì đó đang dần hiện ra trong sương mù.
Một giây sau, hắn nhận ra đó là một con thuyền, nhỏ hơn Thất Hương Hào một chút, với một ống khói đen sì dựng đứng giữa thân tàu màu trắng.
Ở cuối đường vòng cung tuyệt đẹp mà Thất Hương Hào vạch ra, con thuyền bất ngờ xuất hiện từ trong sương mù đâm thẳng tới – hay đúng hơn, Thất Hương Hào đang đâm thẳng tới.
Trong lòng Duncan chỉ còn lại một tiếng thét gào: "Mẹ kiếp, Linh giới bưu thuyền gấp chuyển rồi!"
Hắn khám phá thế giới kỳ dị này lâu như vậy mà chưa thấy bóng người sống nào, sao đúng lúc này lại lòi ra một con thuyền? Đây là cái xác suất song hướng chết tiệt gì vậy?
...
Gió gào thét, sóng lớn ngập trời, Vô Ngân Hải đang thỏa sức phô diễn uy lực kinh hoàng của nó. Trước sức mạnh tự nhiên đủ sức xé nát cả cường giả siêu phàm, "Bạch Tượng Mộc Hào" đang vắt kiệt những giọt năng lượng cuối cùng từ tua-bin hơi nước để chống trả.
Thuyền trưởng Lawrence Creed tóc hoa râm đứng trong phòng điều khiển. Bức tường kiên cố và cửa sổ kính của phòng điều khiển không mang lại cho ông chút cảm giác an toàn nào. Hai tay ông nắm chặt bánh lái, tiếng gào thét và co giật của Bạch Tượng Mộc Hào lúc hấp hối như thể truyền thẳng vào đầu ông qua bánh răng và trục lái.
Qua ô cửa sổ rộng lớn, ông thấy rõ những con sóng lớn kinh người đang nhấc lên bên ngoài mạn thuyền. Nhưng thứ đáng sợ hơn những con sóng đó là màn sương mù quỷ dị lan tỏa từ xa, và những tia chớp đen ẩn hiện trong sương mù dày đặc.
Bạch Tượng Mộc Hào là con thuyền hơi nước tân tiến nhất thế giới, nhưng máy móc tiên tiến đến đâu cũng chỉ đảm bảo con thuyền này đủ sức mạnh trên những vùng biển "bình thường". Nhưng hôm nay, ông và con thuyền của mình phải đối mặt với bờ vực sụp đổ của thực tại, với cái lạnh thấu xương tràn ra từ những cung điện hôi thối của các vị thần tà ác ở tầng dưới cùng của thế giới.
"Thuyền trưởng! Mục sư sắp không trụ được nữa!"
Tiếng lái chính thê lương vang lên từ bên cạnh. Lawrence nghe thấy một chút tiếng vọng khàn đục trong giọng nói của anh ta. Ông lập tức nhìn về phía bệ điều khiển phía trước, thấy lò hương đặt trên bệ cầu nguyện đang bốc lên ngọn lửa tím đen kỳ lạ. Vị mục sư mặc áo choàng màu xanh đậm, đáng kính và trung thành đang run rẩy ngồi trước lò hương. Máu tươi tràn ra từ miệng và mũi ông, và vẻ điên cuồng lẫn tỉnh táo liên tục luân phiên trong mắt ông.
Lòng Lawrence trĩu nặng.
Ông biết, vị mục sư đáng kính vẫn đứng về phía nhân loại, đang dùng tín niệm thành kính và linh hồn thanh khiết nhất của mình để chống lại tiếng gào thét đến từ "nơi sâu thẳm của thế giới". Nhưng sự kiên trì này đã đến giới hạn. Màn sương tím đen xuất hiện trong lò hương là bằng chứng rõ ràng cho thấy sự ô nhiễm đã vượt qua lời cầu nguyện.
Một khi mục sư ngã xuống, mọi tâm trí tỉnh táo trên con thuyền này có thể biến thành cánh cửa dẫn đến đáy biển sâu thẳm, thậm chí đến những không gian khác.
"Thuyền trưởng!"
Tiếng lái chính lại vang lên từ bên cạnh. Lawrence ngắt lời anh ta. Vị thuyền trưởng trung niên giờ đây lộ vẻ kiên quyết trên khuôn mặt: "Tạm thời đóng Đạo tiêu Thánh Huy, chúng ta chìm vào Linh giới!"
Lái chính há hốc mồm kinh ngạc. Người đàn ông đã dành nửa cuộc đời trên biển dường như không tin vào tai mình: "Thuyền trưởng!?"
"Chìm vào Linh giới – ít nhất trong mười phút, chúng ta có thể tránh được đợt tấn công hung hãn nhất của sự sụp đổ biên giới, và mục sư cũng có cơ hội hồi phục," Lawrence hạ lệnh lần nữa với giọng điệu không thể nghi ngờ, chỉ là lần này thêm hai câu giải thích, "Thi hành mệnh lệnh của ta."
Lái chính há miệng, dường như còn muốn nói gì đó, nhưng ngay sau đó anh ta cắn răng: "Ngài là thuyền trưởng!"
Các thủy thủ nhanh chóng thi hành mệnh lệnh của thuyền trưởng. Lawrence tự mình cầm lái, hít một hơi thật sâu. Đạo tiêu Thánh Huy ở sâu trong khoang thuyền đang dần tắt. Ông cảm nhận được lớp bảo vệ vô hình bao phủ Bạch Tượng Mộc Hào đang nhanh chóng suy yếu. Và mất đi sự bảo vệ của thánh vật, con thuyền đang dần chìm vào "Linh giới", bức tường giữa thực tại và đáy biển sâu thẳm.
Sương mù xuất hiện trên mặt biển xung quanh, và nước biển cũng dần bị nhuộm đen.
Điều này rất nguy hiểm, nhưng trong lịch sử, không phải không có những con thuyền quay trở lại nhân gian từ trạng thái Linh giới – với tư cách là thành viên của Hiệp hội Nhà thám hiểm, ông đã đọc vô số điển tịch và đủ loại "cẩm nang sinh tồn" do những người sống sót viết.
Còn có thể tệ đến đâu nữa? Ông chỉ cần để Bạch Tượng Mộc Hào tránh một đợt bão ở rìa Linh giới, sau đó nhờ tua-bin hơi nước tiên tiến vận chuyển năng lượng để thực hiện một cuộc "trôi dạt Linh giới" mạo hiểm. Nếu vận may vẫn mỉm cười, ông có thể dẫn dắt các thủy thủ của mình quay trở lại nhân gian.
Sau đó nhanh chóng giao "Dị Thường 099" đáng chết trong kho hàng cho Chấp chính Prand ở thành bang, từ nay về sau đời này sẽ không bao giờ nhúng tay vào chuyện nước đục nữa.
Sẽ không thể tệ hơn được nữa.
Lawrence tự trấn an mình như vậy.
Sau đó, ông thấy một chiếc thuyền ba cột buồm lớn hơn Bạch Tượng Mộc Hào đột ngột nổi lên trên mặt biển đen ngòm, mang theo khí thế không thể cản phá, vạch ra một đường vòng cung kinh tâm động phách, đổ ập xuống...
Thuyền trưởng Lawrence ngày người nhìn chăm chăm phía trước.
"... Mẹ kiếp."
