Gần xế chiều, những lời đồn đãi bất lợi cho Sakumo đã lan rộng khắp hang cùng ngõ hẻm trong làng, sau một buổi sáng được lan truyền nhanh chóng. Mọi người đều biết, chỉ cần thêm một chút nữa thôi là mọi chuyện sẽ vượt quá tầm kiểm soát.
Dù đội tuần tra của Uchiha Ninja cố gắng trấn áp tin đồn đến đâu, thì so với dân số khổng lồ của làng Konoha, nhân lực của họ vẫn quá ít ỏi. Bắt người còn không xuể, huống chi là ngăn chặn tin đồn lan rộng.
Nhà của Sakumo nằm trên một con phố khá sầm uất của Konoha, không gần trung tâm làng.
Đó là một khu nhà nhỏ kiểu biệt lập, trước cổng có biển đề hai chữ "Hatake".
Khi Shirashi và Ruri đến nơi, họ thấy Kakashi đứng ở cổng, trông cậu còn trầm lặng hơn bình thường.
"Kakashi, thầy Sakumo có nhà không?”.
Kakashi nghe thấy có người gọi tên mình, ngẩng đầu lên, thấy Shirashi và Ruri, cậu khẽ gật đầu, ra hiệu Sakumo đang ở nhà.
Shirashi và Ruri khẽ thở phào nhẹ nhõm, Sakumo ở nhà thì mọi chuyện sẽ dễ giải quyết hơn.
"Nhưng mà, cha..."
Kakashi nói đến đây thì ngập ngừng, không biết phải giải thích thế nào.
"Đưa chúng tôi đi gặp thầy ấy đi."
Shirashi thở dài, biết tâm trạng của Kakashi lúc này chắc chắn không tốt.
Lời đồn lan truyền mạnh mẽ như vậy, Kakashi không thể không biết.
Kakashi dẫn đường, đưa Shirashi và Ruri vào Hatake trạch.
Hatake trạch là một kiến trúc kiểu Nhật Bản điển hình, ngôi nhà mang đậm nét cổ kính. Ba người đi được vài bước thì đến trước cửa phòng Sakumo.
Họ còn chưa kịp gõ cửa thì bên trong đã vọng ra tiếng "Vào đi", rõ ràng là Sakumo đã biết có người đến.
Shirashi đành mở cửa, gọi: "Thầy Sakumo, chúng em đến..."
Giọng nói của cậu chợt khựng lại.
Shirashi và Ruri sững sờ nhìn Sakumo.
"Thầy Sakumo, thầy..."
Sakumo trước mặt họ không hề tiều tụy vì những lời đồn đại như họ tưởng tượng, mà đang ngồi bên bàn ăn một tô mì lớn, ăn rất ngon lành.
Thấy Shirashi và Ruri đến, anh bình tĩnh cầm khăn lau miệng dính đầy mỡ, rồi thản nhiên hỏi: "Hai đứa đến đây làm gì?"
"... "
"... "
Shirashi và Ruri không biết phải đáp lại thế nào.
Trước khi đến, họ đã hình dung ra rất nhiều cảnh Sakumo sẽ suy sụp tinh thần vì những lời đồn, nhưng không ai ngờ tới cảnh tượng này.
"Thầy Sakumo, chuyện những lời đồn bên ngoài..."
Cuối cùng, Ruri lên tiếng.
"Các em đến tìm anh vì chuyện đó à?"
"Vâng, đây là công việc của đội tuần tra. Em muốn tìm hiểu ngọn ngành sự việc, kính mong Sakumo thượng nhẫn trả lời."
Ruri bước đến trước mặt Sakumo, dùng giọng điệu nghiêm túc.
Cô không hỏi với tư cách là thành viên cũ của đội Sakumo, mà với tư cách đội trưởng phân đội tuần tra, đến để điều tra rõ sự tình.
Sakumo suy nghĩ một lát, nếu đây là công việc của đội tuần tra, vậy thì không có vấn đề gì.
Thế là, anh thoải mái kể lại vắn tắt sự việc năm đó.
"Lần đó chúng ta làm nhiệm vụ bí mật, nhưng trên đường gặp phải chút rắc rối. Nhận thấy đồng đội không thể tiếp tục chiến đấu, anh đã chọn từ bỏ nhiệm vụ, đưa người trở về. Việc này dẫn đến nhiệm vụ thất bại."
Sakumo kể lại mà không hề mang theo cảm xúc cá nhân, chỉ đơn thuần thuật lại sự việc đã xây ra để Ruri, một thành viên đội tuần tra, phán đoán.
Shirashi và Ruri nhíu mày, ngay cả Kakashi cũng tỏ vẻ khó hiểu.
Họ cảm thấy mọi chuyện diễn ra quá đơn giản.
"Xin hỏi đó là nhiệm vụ bí mật gì?"
Ruri nhìn chằm chằm vào mặt Sakumo.
Đây mới là mục đích chính của cô.
Nhiệm vụ bí mật cũng có nhiều loại, quan trọng và ít quan trọng, liên quan đến sự sống còn của làng và những việc không đáng kể.
"Anh không biết. Anh nhận lệnh đi đoạt một thứ gì đó, nhưng nhiệm vụ thất bại, nên đồ vật đó đương nhiên cũng không mang về làng. Cụ thể là gì thì anh cũng không biết."
Sakumo lắc đầu, tỏ ý không biết đồ vật cần đoạt trong nhiệm vụ là gì.
Ruri cảm thấy sự việc có chút khó khăn.
Thông tin thu được từ Sakumo quá ít. Muốn biết Sakumo đoạt cái gì trong nhiệm vụ lần đó, và nhiệm vụ thất bại gây tổn thất bao nhiêu cho làng, chỉ có thể tìm hiểu từ cấp cao.
Dù sao nhiệm vụ ban đầu là do họ giao, rồi mới đến tay Sakumo, để anh đi hoàn thành.
Nhưng tin đồn đã lan đến mức này, mà cấp cao vẫn chưa có động tĩnh gì. Dù bây giờ có đi hỏi thăm, cũng không thu được gì.
Nếu không họ đã sớm làm rõ tin đồn, giảm thiểu ảnh hưởng đến mức thấp nhất.
Ra khỏi Hatake trạch, Shirashi và Ruri đều nhìn lên bầu trời, thở dài.
Liếc nhìn nhau, Ruri hỏi Shirashi: "Sau đó phải làm sao? Chỗ thầy Sakumo không thể tìm được đột phá. Có nên tìm người được thầy Sakumo cứu không?”
"Chuyện mà chúng ta nghĩ ra được thì kẻ tung tin đồn đã sớm lường trước. Chắc hẳn khi bắt đầu hành động, người đó đã được bảo vệ rồi. Bây giờ chúng ta mới đến bệnh viện thì người ta đã biến mất từ lâu."
"Là cấp cao làm?"
"Ngoài họ ra, dường như không còn ai khác. Chuyện lớn như vậy mà theo thông lệ, thầy Sakumo đã bị Ám Bộ mời đi uống trà từ lâu rồi chứ không phải ngồi ở nhà."
Shirashi có thể khẳng định chuyện này là do ai đó trong cấp cao làm, hoặc có thể là có nhiều người cùng nhau đổ thêm dầu vào lửa.
"Tranh giành vị trí Hokage sao?"
Ruri lắc đầu, cấp cao đã làm việc này quá kín kẽ, dựa vào nhân lực của đội tuần tra thì không thể làm được gì.
So với Ám Bộ, quyền lực của đội tuần tra có vẻ lớn hơn, nhưng danh tiếng ở Konoha lại không tốt bằng, cũng không có uy quyền mạnh mẽ như Ám Bộ.
Một khi Ám Bộ điều động, đó là đại diện cho ý chí của Hokage.
"Chắc là vậy. Dù sao đại hội bầu Đệ Tứ Hokage cũng sắp được tổ chức. Loại bỏ bớt những người không liên quan cũng là kết quả tất yếu."
Nghe có vẻ hơi tàn nhẫn, nhưng theo Shirashi, Sakumo chỉ là vật hỉ sinh trong cuộc tranh giành quyền lực.
Ý chí chủ quan và suy nghĩ của anh không phải là điều quan trọng nhất, cũng không ai quan tâm. Chỉ cần danh vọng hiện tại của anh có thể gây tổn hại đến lợi ích của ai đó là đủ.
Có muốn làm Hokage hay không không quan trọng, quan trọng là có tư cách và uy hiếp để trở thành Hokage hay không.
"Như vậy cũng tốt. Nếu tư bản chính trị không còn, sau chuyện này các cấp cao cũng không có lý do gì để chèn ép thầy Sakumo."
Ruri hiểu ý của Shirashi, và cảm thấy mình hơi lo lắng suông.
Cuộc tranh giành vị trí Hokage liên quan đến lợi ích của rất nhiều phe phái ở Konoha.
Một người có danh vọng và thực lực vượt trội Tam Nhẫn, hơn nữa không thuộc về bất kỳ bên nào, đương nhiên là mục tiêu loại trừ hàng đầu.
Chèn ép danh vọng, tước đoạt tư bản chính trị của Sakumo, để anh sau này an phận làm một thượng nhẫn của Konoha, dường như cũng không có gì sai.
Ngược lại, trong những tháng ngày sau đó, Sakumo chắc chắn sẽ được trọng dụng trở lại.
Bởi vì đây là thời kỳ quan trọng để chuẩn bị cho Đệ Tứ Hokage. Chỉ cần vượt qua giai đoạn này, Nanh Trắng Konoha vẫn là Nanh Trắng Konoha.
Theo quan điểm cá nhân của Ruri, Sakumo thực sự không phù hợp với vị trí Hokage đó.
Anh không có dã tâm, cũng không có ý nguyện đó. Anh chỉ là một thượng nhẫn ưu tú của Konoha.
Chỉ vậy thôi.
"Vậy sao? Nếu là như vậy thì tốt..."
Shirashi lẩm bẩm, nghĩ đến dáng vẻ không có chuyện gì xảy ra của Sakumo lúc nãy, trong lòng cậu lại dâng lên một nỗi u ám.
Đó đâu phải là dáng vẻ không có chuyện gì.
Hai ngày sau, tin đồn ngày càng lan rộng.
Số người đến gây rối ở đội tuần tra ngày càng nhiều, nhà tù của đội tuần tra đã không đủ chứa.
Mà tội danh của những người này còn chưa đến mức phải giam giữ ở ngục giam lớn của Konoha. Những nơi đó giam giữ những trọng phạm. Những người này tuy truyền bá tin đồn, nhưng không đến mức trọng hình.
Đưa những người này đến ngục giam lớn của Konoha chắc chắn sẽ bị Ám Bộ ngăn cản, gây ra xung đột không cần thiết.
"Chuyện gì xảy ra? Sao lại có nhiều người đến gây sự vậy?”
Ruri vừa đến phòng khách của đội tuần tra vào sáng sớm, đã cảm thấy nơi này gần như đông nghẹt người. Bên ngoài cũng ồn ào náo nhiệt như cái chợ.
Hai thành viên phân đội của Ruri cúi chào cô rồi đáp: "Báo cáo, vào sáng sớm lại có tin đồn mới xuất hiện, nhân lực của đội tuần tra hoàn toàn không đủ."
Nói đến đây, thành viên đội tuần tra này bất lực cười.
Anh không ngờ một tin đồn lại có thể lan truyền đến mức này.
Chỉ là nhiệm vụ thất bại thôi mà. Nanh Trắng Konoha đúng là một Ninja nổi danh trong giới nhẫn giả, mấy năm nay dần trở thành một biểu tượng khiến kẻ địch khiếp sợ.
Nhưng dù là Nanh Trắng Konoha, thì cũng là người, không phải thần.
Thỉnh thoảng thất bại một lần cũng không phải chuyện gì ghê gớm, vả lại cấp trên cũng không nói nhiệm vụ thất bại gây ra hậu quả nghiêm trọng gì.
Nếu nói như vậy thì Tam Nhẫn cũng chỉ có vậy thôi. Dù sao cái danh đó cũng là tên gọi của kẻ thua cuộc.
Nhưng mấy ai dám coi thường Tam Nhẫn?
Trong mắt thành viên Uchiha Ninja này, chỉ là đám dân làng hồ đổ ồn ào, không biết gì mà cứ xúm vào bàn tán, thậm chí nói ra những lời khó nghe khiến thành viên đội tuần tra cũng không thể nghe lọt tai, dần dần đi chệch khỏi bản chất của vấn đề.
Đánh cho bọn họ một trận thì không đúng quy củ, mà đưa bọn họ đến đội tuần tra quản giáo thì phòng ốc đã không đủ chứa.
Vì vậy, các Ninja đến đội tuần tra làm việc vào sáng nay đều vô cùng đau đầu vì vấn đề này.
Thả những người này ra thì tin đồn sẽ càng ngày càng lan rộng.
Không thả thì người đông như mắc cửi, sẽ ảnh hưởng đến hiệu suất công việc của đội tuần tra.
"Tìm mấy người biết Thổ Độn, ra ngoài làm mấy cái nhà tù đơn giản.”
Sắc mặt của Ruri lạnh đến dọa người.
"... Vâng."
Một thành viên đội tuần tra lập tức xuống, tìm mấy người biết Thổ Độn trong đội, ra ngoài xây dựng nhà tù tạm thời.
"Như vậy có ảnh hưởng không tốt không?"
Thành viên Ninja còn lại cười khổ một tiếng.
"Có gì không tốt? Chúng ta chỉ làm việc theo quy củ. Coi như là Hokage đến, tôi cũng có lý để tranh luận với ông ta."
"Nói thì nói vậy, nhưng cứ tiếp tục như vậy thì danh tiếng của đội tuần tra..."
"Đội tuần tra đã sớm không có danh tiếng tốt, lo lắng nhiều như vậy làm gì? Cơm trưa và cơm tối cũng không cần cho bọn họ, cũng không cho phép người nhà của bọn họ đưa cơm, cho bọn hắn uống chút nước là được, ngược lại không chết đói."
Ruri hừ lạnh một tiếng.
".. Rõ."
Nếu là mệnh lệnh của đội trưởng thì chỉ cần làm theo là được.
Đúng như Ruri nói, đói hai bữa thì những người này không chết đói được.
"Đúng rồi, cậu vừa nói lại có tin đồn mới?"
"Vâng, Sakumo thượng nhẫn chẳng phải là vì cứu người mới từ bỏ nhiệm vụ sao? Người được cứu đó hình như cũng đang chỉ trích Sakumo thượng nhẫn không có cái nhìn đại cục, nói không thích hợp làm Ninja, đối với Sakumo thượng nhẫn trắng trợn phê bình và nhục mạ..."
Thấy sắc mặt của Ruri ngày càng khó coi, thành viên đội tuần tra không nói tiếp.
Đến đây, tin rằng Ruri đã hiểu chuyện gì xảy ra.
"Người đó ở đâu?"
"Không tìm thấy, chúng tôi đến thì người đã biến mất."
Bị giấu đi rồi. Ruri thầm cười lạnh.
"Tôi biết rồi, cậu xuống bận việc đi."
"Vâng... Thật ra cũng không cần quá lo lắng, tôi tuy không quen Sakumo thượng nhẫn, nhưng Ninja như ông ấy thì ý chí lực rất kiên cường. Loại tin đồn này, ông ấy chỉ có thể cười thôi."
Anh biết đội trưởng của mình là thành viên cũ của đội Sakumo, quan hệ với Sakumo chắc chắn rất tốt, trước khi đi đã an ủi Ruri một câu.
"Cười sao?"
Ruri nghĩ đến hai ngày trước khi đến thăm Sakumo, đối phương đang rất vui vẻ ăn mì, không hề bị những lời đồn nhảm bên ngoài làm lay động.
Điều này thực sự an ủi Ruri. Cũng đúng, dù những lời đồn đó có thể khiến anh có chút khó chịu, nhưng đối với Sakumo mà nói, chắc là không có gì đáng lo.
