Logo
Chương 85: Uchiha Obito 2

Đặc biệt là những đội tỉnh anh như đội của Sakumo, nhiệm vụ họ nhận thấp nhất cũng phải là cấp A.

"Nhưng con cũng nên chú ý một chút, đừng dính líu quá sâu với người ngoài tộc, đặc biệt là chuyện tình cảm. Hyuga không giống Uchiha, họ sẽ không gả con gái ra ngoài, dù là người khác đến ở rể cũng không được. Hơn nữa, con còn là hộ vệ của Hiashi đại nhân, chức vị này vô cùng quan trọng."

Fuyuma thâm trầm nói.

"Ý gì ạ?"

Ayane nghiêng đầu nhìn Thượng nhẫn Fuyuma.

"Không có ý gì cả, chỉ là đều là thành viên phân gia, ta không muốn một Thượng nhẫn ưu tú như con lại bị các trưởng lão lạnh nhạt."

Thượng nhẫn Fuyuma thở dài.

"Con không hiểu."

"Con là người thông minh, nhất định hiểu ý ta. Đừng làm những chuyện vô nghĩa, nhất cử nhất động của các con đều bị các trưởng lão để mắt. Đây là gia tộc Hyuga, đối với gia tộc này mà nói, phân gia không có bí mật gì cả. Thân là thị vệ của Hiashi đại nhân, cuộc đời chúng ta đã khác với những Ninja phân gia kia rồi."

Thấy Ayane tỏ vẻ không hiểu, Thượng nhẫn Fuyuma cười khổ.

Ayane im lặng.

"Cuộc đời ta đã bị các trưởng lão sắp đặt. Vợ ta là một nữ Ninja phân gia mà trước đó ta hoàn toàn không quen biết, chúng ta vội vàng kết hôn trong tình huống đó. Vì như vậy là đảm bảo nhất. Tương lai của con cũng sẽ như vậy thôi, đừng cố phản kháng, sức mạnh của gia tộc Hyuga không phải thứ con có thể chống lại. Ngoài ra, con sẽ được hưởng nhiều lợi ích mà các Ninja phân gia khác không thể có."

"Con nên cảm tạ các trưởng lão đã chu đáo sắp xếp cả tương lai cho con sao?"

Ayane cười nói, trên mặt không hề tức giận, hoặc đúng hơn là không còn vẻ không cam lòng.

Trong đôi mắt trắng thuần khiết chỉ có nụ cười chân thành.

"Chỉ có như vậy, huyết thống Hyuga mới duy trì được sự thuần khiết. Byakugan của chúng ta là Huyết Kế Giới Hạn cao quý, ngay từ trong gene, chúng ta đã thuộc về tầng lớp khác so với những Ninja bình dân kia. Ta không muốn nghe tin con chết oan chết uổng vào một ngày nào đó."

Thượng nhẫn Fuyuma ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh biếc, một đàn chim nhỏ tự do bay lượn, nở nụ cười nhàn nhạt.

Muốn trở thành chim nhỏ tự do bay lượn... Thật là một ước mơ xa xỉ.

"Yên tâm đi, Fuyuma tiền bối, con sẽ thực hiện sứ mệnh của một Ninja Hyuga."

Ayane nở nụ cười ôn hòa khiến người ta tin phục.

"Con đúng là một người phụ nữ đáng sợ."

Nhìn chằm chằm vào nụ cười xinh đẹp của Ayane, ngoài nụ cười ra thì không còn gì khác, Fuyuma không khỏi thốt ra câu nói này.

Không được, hoàn toàn không biết cô ta đang nghĩ gì.

Quái vật sao? Thượng nhẫn Fuyuma sinh lòng cảnh giác.

Cộng sự với một người phụ nữ quái dị như vậy, không thể lơi lỏng dù chỉ một khắc.

Kết thúc nghi thức thân mật, Hiashi trở về chỗ ở của mình, thở phào nhẹ nhõm.

Cảm giác mệt mỏi ập đến.

Luyện tập Nhu quyền và Byakugan, còn phải học cách quản lý gia tộc, giờ lại phải bồi đắp tình cảm với một người phụ nữ mà trước đây anh chưa từng gặp.

Ngoài thời gian ngủ ra, anh đã bị sắp xếp kín mít.

Lần đầu tiên, anh cảm thấy vị trí tộc trưởng này không hề dễ dàng.

"Có Hizashi ở đây thì tốt..."

Anh lẩm bẩm.

Nói đến, anh đã một thời gian dài không gặp Hizashi.

Nhưng cứ nghĩ đến ánh mắt Hizashi nhìn anh, lạnh lùng, kính nể, pha lẫn thù hận... lòng Hiashi lại trở nên phức tạp.

Anh rất mong có thể trở về những ngày tháng vô tư lự khi còn bé, ánh mắt Hizashi nhìn anh là sự tôn trọng và bảo vệ dành cho một người anh trai, chứ không phải ánh mắt xa lạ này.

Từ khi số phận của hai anh em bị định đoạt, một người là chim trong lồng, một người là cá trong chậu.

Một người là tông gia cao cao tại thượng, một người là phân gia bị tông gia chi phối.

Một khi bị đánh dấu phân gia, bất kể sau này sinh bao nhiêu con, chúng đều sẽ bị đánh dấu phân gia.

Chỉ có dòng dõi tông gia mới có thể trở thành tông gia, còn lại có nguy cơ trở thành phân gia.

Điều này dẫn đến số lượng tông gia rất ít, trong khi số lượng phân gia ngày càng nhiều.

Nghĩ đến đây, Hiashi càng thêm mệt mỏi.

"Nếu không có chế độ phân gia, Hizashi hẳn là..."

Nhưng đó chỉ là cảm khái cá nhân của anh.

Ý chí của gia tộc không thể bị ý chí cá nhân lay chuyển.

Vận mệnh của phân gia, vận mệnh của tông gia, từ đầu đã được định đoạt, không ai có thể thay đổi.

"Xin đừng nói như vậy, Hiashi đại nhân. Bảo vệ tông gia là trách nhiệm của phân gia chúng tôi. Hizashi đại nhân rồi sẽ hiểu được thiện ý của Hiashi đại nhân."

Hyuga Fuyuma an ủi Hiashi.

Trong mắt anh, Hiashi không phải là một thiếu chủ lạnh lùng như người ngoài nhìn thấy, anh cũng có mặt mềm yếu và lương thiện.

Nhưng trước đại nghĩa gia tộc, anh chỉ có thể lựa chọn tàn nhẫn.

Nếu được đi theo một người như vậy, Fuyuma cảm thấy cuộc đời mình sẽ không còn gì hối tiếc.

Đãi ngộ của phân gia cũng sẽ tốt hơn một chút.

"Fuyuma tiền bối, nói vậy tàn nhẫn quá, Hiashi đại nhân chỉ là xuất phát từ tình anh em bảo vệ em trai thôi."

Ayane cười nói.

Fuyuma nhìn Ayane, giọng điệu kiên định: "Hiashi đại nhân là tương lai của Hyuga, vận mệnh của chúng ta đã được định đoạt từ lâu, vận mệnh của Hizashi đại nhân cũng vậy. Là phân gia, chúng ta chỉ cần bảo vệ tốt Hiashi đại nhân là đủ, không cần có tư tưởng khác."

"Fuyuma, đừng trách Ayane, ta chỉ là nhất thời cảm thấy bực bội thôi.”

Hiashi biện hộ cho Ayane.

"Vâng."

Fuyuma cung kính lui sang một bên, ánh mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm Ayane.

Người phụ nữ này quá nguy hiểm, hơn nữa Hiashi đại nhân dường như rất tin tưởng cô ta. Fuyuma nheo mắt.

Thành thật mà nói, anh không muốn cộng sự với Ayane.

Một người phụ nữ khó đoán như vậy, may mà vẫn còn Lồng Chim Nhốt để khống chế.

Nếu không, đối với gia tộc Hyuga, đối với Konoha, đó không phải là chuyện tốt.

"Hiashi đại nhân cảm thấy thế nào về vị hôn thê tương lai của gia chủ?"

"Cô ấy là một người phụ nữ tốt."

Nhưng lại quá cứng nhắc và vô vị, giống như một con rối tỉnh xảo. Hiashi thầm bổ sung.

Mọi cử động đều khuôn phép, không phải cố tình giả vờ, mà là do cô ấy vốn dĩ đã được định đoạt, cải tạo thành một người phụ nữ dịu dàng, nhu hòa như vậy.

Nụ cười cũng tràn đầy sự dịu dàng từ tận đáy lòng, nhưng Hiashi không thể nào hứng thú với một người phụ nữ như vậy.

Mẹ anh, những người hầu gái trong nhà, kể cả người vợ tương lai, đều là một kiểu như vậy.

Giống như những sản phẩm tinh xảo được sản xuất từ nhà máy.

Nhưng trong số đó, chỉ có một người là ngoại lệ.

Đó là Ayane.

Ẩn dưới vẻ ngoài dịu dàng là một nhân cách mạnh mẽ, chưa bao giờ bị tộc quy nghiêm ngặt tiêu diệt.

Hiashi có thể cảm nhận được sự khác biệt giữa Ayane và những người phụ nữ kia.

Ở một mức độ nào đó, cô không còn là một thành viên Hyuga cứng nhắc và nghiêm túc.

Cô đã trải qua những gì, mà lại có sự thay đổi như vậy?

Sau này cô sẽ gả cho ai?

Hiashi không biết vì sao, gần đây anh rất để ý đến những chuyện như vậy.

"Kết thúc nhiệm vụ nặng nề, kết quả vẫn là trở về nơi quen thuộc này..."

Đứng trước cổng trường Ninja, Shirashi không biết nên nói gì.

Khi còn ở trong đội của Sakumo, anh cũng thỉnh thoảng đi ngang qua trường Ninja, nhưng từ khi tốt nghiệp, đây là lần đầu tiên anh chính thức bước chân vào mảnh đất này.

Nhưng như vậy cũng tốt, so với bệnh viện, công việc ở trường Ninja có vẻ thoải mái hơn một chút.

Điều duy nhất khiến anh đau đầu là phải chú ý đến đám học trò nghịch ngợm trong trường.

"Sao, nhóc con, đến đây rồi mà sợ mất mật à?"

Tiếng cười nhạo báng vang lên sau lưng.

Shirashi quay người, gãi đầu nói: "Không có chuyện đó, Tsunade lão sư, con chỉ đang nghĩ xem sau này sẽ hòa đồng với các học đệ học muội đáng yêu như thế nào thôi.”

"Có ý nghĩ đó là tốt rồi."

Tsunade bước tới vỗ vai Shirashi, anh đã khỏe mạnh hơn nhiều so với trước đây, chiều cao cũng tăng lên.

Còn sự thay đổi của Tsunade, Shirashi chỉ cảm thấy bộ ngực của cô dường như lại phát triển hơn nữa.

Quá mãnh liệt.

Không hổ là Thượng nhẫn.

Mặc dù không biết bộ ngực có liên quan gì đến Thượng nhẫn Yamato, nhưng Shirashi vẫn nghĩ như vậy.

"Yên tâm đi, đây không phải là đầm rồng hang hổ gì cả, làm việc ở đây với ta an toàn hơn nhiều so với ở chỗ Sakumo."

Tsunade rất tán thành kiến thức y thuật của Shirashi.

Anh vẫn còn thiếu sót ở nhiều mặt, nhưng chỉ cần kiến thức đủ vững, kinh nghiệm đủ phong phú, rất thích hợp làm trợ thủ của cô, dạy dỗ những người mới.

"Vâng, con rất hài lòng với công việc này."

Shirashi gật đầu.

Nhưng nói thật, ở trong đội của Sakumo cũng không có gì nguy hiểm, bởi vì mỗi nhiệm vụ đều hoàn thành cực kỳ nhanh chóng, ba người kia cứ xông lên giết lung tung một trận mỗi khi gặp kẻ địch, anh chỉ cần đứng bên cạnh phất cờ hò reo là trận chiến kết thúc một cách hoa lệ.

"Đi theo ta."

Tsunade dẫn đường phía trước, phương hướng đó, Shirashi vẫn còn nhớ rõ trong ký ức.

Đó là lớp học nơi anh học kiến thức y thuật trước đây.

Bây giờ ban thí nghiệm chắc cũng đã qua vài khóa rồi.

Thật đáng mong chờ, những học đệ và học muội trẻ tuổi đáng yêu.

Thời gian lên lớp của ban thí nghiệm huấn luyện Ninja y thuật vẫn là sau ba giờ chiều, để tránh xung đột với các môn chính, đến hơn năm giờ thì kết thúc.

Trong kỳ thi tốt nghiệp, điểm chuẩn của học sinh ban thí nghiệm sẽ được hạ thấp, và sẽ có những trợ giúp đặc biệt.

Trong lớp học đông hơn lớp của Shirashi trước đây, gần bốn mươi người, xem ra mấy năm qua việc tuyên truyền mạnh mẽ tầm quan trọng của Ninja y thuật, cộng thêm nhiều sự trợ giúp, vẫn có rất nhiều hiệu quả.

Trong đó, nữ sinh chiếm đa số, nam sinh chỉ có vài người lẻ loi.

Các nữ sinh đều rất tò mò nhìn chàng trai bên cạnh Tsunade, không ngừng đoán xem anh là ai.

"Vị này là học trưởng Chiba Shirashi của các em, trước đây cũng là một trong những học sinh của ta, bây giờ anh ấy sẽ đến phối hợp công tác với ta, mọi người hoan nghênh."

Tsunade nói xong, các học sinh bên dưới liền vỗ tay.

Shirashi cũng thân thiện gật đầu, thể hiện dáng vẻ của một người học trưởng.

Tiếp đó là thời gian lên lớp chính thức.

So với trước đây, phương pháp giảng dạy của Tsunade mang tính đột phá hơn, nhiều vấn đề đều có thể phân tích một cách "sâu sắc".

Và các học sinh ở đây cũng đều rất tin phục Tsunade, thái độ học tập nghiêm túc hơn nhiều so với những học sinh khóa của Shirashi.

Khi Tsunade giảng mệt, cô sẽ để Shirashi tiếp tục, với lượng kiến thức phong phú, Shirashi chỉ cần làm quen một chút là có thể gần như theo kịp tiết tấu của Tsunade.

Các thí nghiệm cũng có thể phối hợp với Tsunade, khiến Tsunade không thể chê vào đâu được.

Thằng nhóc này đã trưởng thành rất nhiều rồi, có nó ở đây, biết đâu mình có thể lười biếng một chút, đến sòng bạc và quán rượu... Nghĩ đến đây, Tsunade nở nụ cười.

Đưa thằng nhóc này từ chỗ Sakumo về, quả nhiên là một lựa chọn đúng đắn.

Công cụ hoàn hảo.

"Thật là, mới ngày đầu tiên mà đã giao hết việc cho con rồi sao?"

Sau khi tan học, nhìn sang chỗ ngồi bên cạnh, Tsunade đã không biết tung tích, Shirashi thở dài, không biết nên nói gì.

"Ừm, học trưởng Shirashi, em có thể hỏi anh vài vấn đề được không ạ?"

Sau khi mọi người rời đi, một cô gái bước tới bên cạnh, mái tóc nâu đen ngang vai, nụ cười ôn hòa, trông rất ngoan ngoãn và đáng yêu.

"Không thành vấn đề."

Shirashi vui vẻ đồng ý yêu cầu của đối phương, mời cô ngồi xuống bên cạnh mình, thảo luận về những kiến thức y thuật mà cô không hiểu.

Anh vừa định mở miệng, thì bên ngoài cửa phòng học bỗng nhiên vang lên tiếng quát giận dữ:

"Tên kia muốn làm gì Rin vậy hả! Dám dựa sát vào như thế, đáng ghét, ăn chiêu!"

Vừa nói, cậu ta không thèm để ý xông tới đánh Shirashi.

Shirashi lập tức nghiêng người tránh né, đối phương hoa lệ bay qua đầu anh, cả người dán vào bức tường đối diện.

Tiếng hô của cậu ta cũng im bặt, rồi trượt xuống từ trên tường.

"O, Obito! ?"

Cô gái Rin nhận ra người vừa tấn công Shirashi là bạn học cùng lớp Obito, nhất thời hoảng hốt chạy tới xem cậu ta có sao không.

"Cậu không sao chứ?"

"Haha, không, không sao cả. Vết thương nhỏ này không thành vấn đề, cậu xem tớ có khỏe mạnh không? Chuyện nhỏ này không sao đâu!"

Vừa nói, cậu ta lập tức đỏ mặt nhảy lên từ mặt đất, thực hiện những động tác khởi động vô cùng khoa trương, tỏ vẻ mình không sao cả.

"Vị bạn học này, vừa nãy cậu muốn biểu diễn làm tắc kè hoa sao? Mặc dù là giờ tan học, nhưng cũng phải chú ý đến đúng mực chứ.”

Shirashi chuyển tầm mắt nhìn chàng trai kia.

Xuất hiện rồi, đứa học trò thường xuyên khiến các thầy cô giáo phải đau đầu.

"Hừ, đừng tưởng rằng tớ không biết gì, cậu chính là cái tên ăn bám Uchiha Shirashi đó đúng không?"

Đối phương dường như muốn làm Shirashi mất mặt.

Shirashi gật đầu: "Không sai, tôi đúng là ăn bám."

Ồ? Thừa nhận? Không chút do dự?

Đây là một điều đáng tự hào sao?

Obito không biết nói gì tiếp theo.

"Khi một người phụ nữ đồng ý nuôi một người đàn ông, cậu không cảm thấy đó cũng là một loại bản lĩnh của người đàn ông sao?"

Shirashi nói.

Obito không biết trả lời thế nào, muốn phản bác nhưng lại không biết dùng gì để phản bác.

"Nói đi nói lại, vừa nãy cậu nói "chúng ta Uchiha"... Cậu cũng là người Uchiha?"

"Đương nhiên, cậu không thấy ký hiệu đằng sau áo tớ sao?"

"Không thấy. Chắc là cậu giả mạo, tự vẽ lên thôi."

Bụng Obito sắp tức nổ.

Cậu ta lại vung nắm đấm.

Shirashi nghiêng người tránh né, mông cậu ta chổng lên trời ngã xuống đất.

"Ăn bám... Cậu đúng là đê tiện! Dám đặt bẫy dưới chân tớ!"

"Obito, rõ ràng là cậu tự trượt chân, không liên quan gì đến học trưởng Shirashi cả."

Rin bước tới, tỏ vẻ bất lực với Obito.

"..."

Shirashi có chút cạn lời nhìn tình cảnh này.

Người này... đúng là xuất thân từ Uchiha sao?

Ruộng bậc thang (ý chỉ đầu óc ngu ngốc)?

Không nghỉ ngờ gì nữa, đây là một tên ngốc chính hiệu.

(hết chương)