Logo
Chương 42: Lực lượng không phải là đáp án, là công cụ

Trong phòng khách biệt thự Nagashima, cánh cổng truyền tống màu vàng từ từ mở ra, Shaw Hale bước ra.

Wanda đang ngồi khoanh chân trên ghế sofa, tay cầm một cuốn sách. Nguồn năng lượng đỏ rực ẩn hiện nơi đầu ngón tay cô, nhẹ nhàng di chuyển theo từng trang sách được lật giở.

Nghe thấy tiếng động, cô ngẩng đầu lên, mái tóc đỏ ửng lên dưới ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ lớn.

"Shaw tiên sinh, anh về rồi à?" Cô khép sách lại, giọng nói trong trẻo hơn nhiều so với lần đầu gặp mặt.

"Cứ gọi tôi là Shaw."

Shaw Hale gật đầu, cởi áo khoác treo lên giá ở cạnh cửa: "Cuộc họp thu thập ý kiến chẳng có ý nghĩa gì, chỉ là một buổi trình diễn cho có lệ."

Wanda nhìn anh, muốn nói gì đó rồi lại thôi.

Cuối cùng, cô nhẹ giọng hỏi: "Shaw, anh có biết Tony Stark không?"

"Ừ."

Shaw Hale đi về phía bếp, rót một cốc nước, "Thời gian trước tôi vừa trở thành cổ đông của Stark Industries, xem như đối tác hợp tác."

Wanda vô thức nắm chặt trang sách, các khớp ngón tay hơi trắng bệch.

Shaw Hale liếc nhìn cô, không thúc giục, chỉ tựa vào bàn bếp, lặng lẽ chờ đợi.

Sau vài giây im lặng, Wanda cuối cùng cũng lên tiếng, giọng cô nhỏ đến mức khó nghe thấy: "Anh ấy… có biết về tôi không? Đồ Linh từng nói anh hiểu rõ quá khứ của tôi, anh hiểu ý tôi chứ?"

"Biết rõ." Shaw Hale đặt cốc nước xuống, "Anh ấy đã xem hồ sơ của cô."

Wanda đột ngột ngẩng đầu, trong mắt lóe lên một tia đỏ tươi: "Vậy anh ấy có nói gì không? Về Sokovia? Về những quả tên lửa kia?"

Shaw Hale nhìn thẳng vào mắt cô: "Anh ấy nói, số vũ khí đó là do Obadiah Stane buôn lậu cho Hydra, anh ấy không hề hay biết."

"Không hề hay biết?" Wanda cười lạnh một tiếng, ma thuật hỗn loạn không kiểm soát được bùng nổ trong lòng bàn tay, thiêu đốt trang sách thành một vết cháy đen.

"Vũ khí của Stark Industries, mang tên anh ta, giết chết cha mẹ tôi, mà giờ anh ta nói không hề hay biết?"

Shaw Hale không phản bác, chỉ giơ tay khẽ chạm, một tấm khiên năng lượng màu vàng óng bao quanh chiếc ghế sofa, ngăn ma thuật mất kiểm soát lan ra khắp phòng khách.

"Tôi chỉ nói cho cô biết sự thật."

Giọng anh bình ứnh, "Tin hay không là tùy cô quyết định.”

Ngực Wanda phập phồng dữ dội, ánh sáng đỏ trong mắt dần tắt.

Cô cúi đầu nhìn trang sách bị cháy sém, đột nhiên cảm thấy mệt mỏi.

"Nếu như… nếu thật sự là Hydra…" Giọng cô run rẩy.

"Vậy tôi nên hận ai?"

Shaw Hale bước tới trước mặt cô, khuy một chân xuống, ngang tầm mắt cô: "Thù hận không cần mục tiêu, Wanda. Nó chỉ hủy hoại chính cô.”

Anh đưa tay ra, lòng bàn tay hiện lên hình ảnh mờ ảo của Mind Stone: "Tôi có thể dạy cô kiểm soát ma thuật hỗn loạn, giúp cô trở nên mạnh mẽ đến mức có thể tiêu diệt toàn bộ Hydra, thậm chí thay đổi thực tại. Đến lúc đó, cô muốn làm gì cũng được."

"Nhưng trước đó, cô cần hiểu rõ một điều…"

Đồng tử màu vàng của anh nhìn thẳng vào cô: "Sức mạnh không phải là đáp án, mà là công cụ. Dùng nó để báo thù, hay dùng nó để bảo vệ, là do cô quyết định."

Wanda kinh ngạc nhìn anh, sự phẫn nộ trong mắt dần nhường chỗ cho sự hoang mang.

"Tôi... không biết."

Cô khẽ nói, "Những năm qua, thứ duy nhất giúp tôi sống sót là ý niệm báo thù. Nếu không có nó, tôi còn có thể làm gì?"

Shaw Hale thu lại Mind Stone, đứng lên: "Cô có thể trở thành anh hùng, như những gì cô thấy trên tin tức hôm nay."

Anh chỉ vào TV, đang phát lại hình ảnh cuộc họp thu thập ý kiến, đám đông giơ cao biểu ngữ "Ủng hộ Superman", tiếng hoan hô vang vọng khắp khán phòng.

Wanda im lặng một lúc, rồi đột nhiên hỏi: "Anh cứu tôi, là vì anh nhìn thấy tiềm năng của tôi, hay chỉ đơn giản là… nghe thấy tiếng kêu cứu của tôi?"

Khóe miệng Shaw Hale khẽ nhếch lên: "Cả hai."

Anh quay người đi về phía cửa sổ lớn, ánh nắng vẽ nên dáng hình thẳng tắp của anh: "Ngày mai bắt đầu huấn luyện. Hôm nay cô nghỉ ngơi đi."

Wanda nhìn theo bóng lưng anh, đột nhiên gọi anh lại: "Chờ một chút!"

Shaw Hale quay đầu lại.

"Nếu như… nếu tôi muốn tự mình đi báo thù Hydra," trong mắt cô lóe lên một tia kiên định.

"Anh có giúp tôi không?”

Shaw Hale mỉm cười: "Tôi sẽ dạy cô cách kiểm soát sức mạnh. Còn việc sử dụng nó như thế nào, đó là lựa chọn của cô."

Nói xong, anh đẩy cửa kính bước ra bãi biển, bóng đen của anh dần khuất bóng dưới ánh mặt trời.

Wanda cúi đầu nhìn hai bàn tay mình, nguồn năng lượng đỏ rực dịu dàng quấn quanh đầu ngón tay, không còn cuồng bạo như trước.

Cô nhẹ nhàng nắm chặt sợi dây chuyền trên cổ, Mind Stone truyền đến nhịp đập ổn định, như đáp lại quyết tâm của cô.

"Hydra..." Cô khẽ gọi cái tên này, ánh sáng đỏ trong mắt không còn hỗn loạn, mà ngưng tụ thành mũi nhọn sắc bén.

Ngoài cửa sổ, sóng biển vỗ vào bờ cát, thủy triều lên xuống, như những cảm xúc cuộn trào trong lòng cô, cuối cùng cũng bình tĩnh lại.

Wanda đột nhiên đứng dậy khỏi ghế sofa, nhanh chóng đuổi theo Shaw Hale ra ngoài cửa.

"Chờ một chút!"

Cô đi chân trần trên bãi cát, cát mịn tràn ra giữa các ngón chân, "Tôi có thể bắt đầu huấn luyện ngay hôm nay."

Shaw Hale dừng bước, quay lại nhìn cô: "Lý do?"

Wanda hít sâu một hơi, vô thức vuốt ve sợi dây chuyền: "Tôi… không muốn bị ác mộng ám ảnh nữa. Mỗi khi nhắm mắt lại, những cảnh tượng trong phòng thí nghiệm lại…"

Giọng cô run rẩy, "Tôi muốn học cách kiểm soát nó, chứ không phải bị nó kiểm soát."

Shaw Hale nhìn cô một lúc, rồi gật đầu: "Đi theo tôi."

Ánh sáng trong phòng huấn luyện dưới lòng đất tự động điều chỉnh thành màu hổ phách dịu nhẹ.

Shaw Hale ngồi xếp bằng trên tấm nệm thiền ở giữa phòng, ra hiệu cho Wanda ngồi đối diện.

"Kamar-Taj dưỡng khí thuật."

Hai tay anh đặt lên đầu gối, lòng bàn tay hướng lên trên, "Trước tiên hãy học cách thở."

Wanda bắt chước tư thế của anh, nhưng phát hiện ngay cả việc ngồi xếp bằng đơn giản cũng khiến cơ bắp cô căng cứng.

Shaw Hale đưa tay chạm nhẹ vào vai cô, một dòng nước ấm lập tức xoa dịu sự cứng ngắc.

"Hít vào bốn giây, nín thở bảy giây, thở ra tám giây."

Giọng Shaw Hale mang một nhịp điệu kỳ lạ, "Cảm nhận năng lượng lưu chuyển trong kinh mạch."

Wanda nhắm mắt lại, làm theo hướng dẫn.

Lúc đầu, cô chỉ nghe thấy tiếng tim đập dồn dập của mình, nhưng dần dần, một âm thanh vo vo kỳ lạ vang lên bên tai.

Nguồn năng lượng đỏ rực tự động lưu chuyển quanh cô, không còn cuồng bạo, mà dịu dàng như một dòng suối.

"Đây là..." Cô kinh ngạc mở mắt.

"Ma thuật của cô đang đáp lại cô." Shaw Hale vẽ ra những ký tự màu vàng phức tạp trên không trung.

"Ma thuật hỗn loạn không giống với pháp thuật thông thường, nó bắt nguồn từ một nguồn năng lượng rất mạnh, bản chất là khả năng bóp méo thực tại."

Wanda thử chạm vào những ký tự đó, nguồn năng lượng đỏ rực lập tức cộng hưởng, dệt nên những dải sáng tuyệt đẹp trong không khí.

"Vậy năng lực của tôi, không phải là do đột biến gen?"

"Đúng, nhưng cũng không phải.” Shaw Hale phất tay xua tan những ký tự.

"Đột biến gen của cô giống như một cánh cửa, cho phép ma thuật hỗn loạn chọn cô. Nhưng điều thực sự mạnh mẽ, là tinh thần lực bẩm sinh của cô."

Shaw Hale dạy cô cách dùng ý niệm để tạo ra vòng bảo vệ, cách ngưng tụ năng lượng hỗn loạn thành vũ khí thực thể, thậm chí cách dùng ma thuật để dự đoán tương lai trong thời gian ngắn.

Buổi học bắt đầu.

Wanda liên tục bảy lần giật mình thét lên khi bị những quả cầu năng lượng bất ngờ bắn tới.

Sau thất bại lần thứ tám, cô tức giận ném quả cầu năng lượng xuống đất, và nghe thấy một tiếng cười khẽ giữa ánh sáng đỏ bùng nổ.

"Anh cười gì?"

"Tôi đã gặp rất nhiều pháp sư," Shaw Hale nhịn cười.

"Cô là người đầu tiên dùng ma thuật hỗn loạn để đập sàn nhà."

Khi hoàng hôn buông xuống, Wanda cuối cùng cũng thành công tạo ra một lá chắn hoàn chỉnh kéo dài năm giây.

Cô vui mừng quay người lại, nhưng thấy Shaw Hale đang vẽ những quỹ đạo màu vàng phức tạp trong không trung, những ký tự tạo thành một vầng hào quang như một dải ngân hà sống động.

Mặc dù cô đã có thể điều khiển năng lượng để biến đổi hình dạng theo ý muốn, nhưng Shaw Hale dường như còn mạnh hơn nhiều, cô cần phải nỗ lực rất nhiều để đuổi kịp anh.

"Tôi chưa bao giờ cảm thấy nhẹ nhõm như vậy." Wanda nhìn con bướm năng lượng đang nhảy nhót trong lòng bàn tay, khóe miệng bất giác cong lên.

Shaw Hale đứng dậy: "Nghỉ ngơi đi. Tiêu hao quá mức sẽ phản tác dụng."

Wanda đi theo anh, đột nhiên nói: "Tôi có thể nấu ăn. Không thể cứ ăn không ngồi rồi mãi được."

Thấy Shaw Hale nhíu mày, cô vội vàng nói thêm, "Ở nhà, tôi thường giúp mẹ làm bếp.”

"Được thôi," Shaw Hale gật đầu.

Trong bếp.

Wanda lóng ngóng đối phó với món bít tết trong chảo.

Nước sôi bắn tung tóe, cô vô thức dùng ma thuật hỗn loạn tạo thành một tấm chắn, kết quả nhuộm cả bếp thành màu hồng phấn.

"Ôi..."

Cô ngượng ngùng nhìn miếng bít tết cháy khét, "Có lẽ tôi không hợp…"

Shaw Hale khẽ cười, nhận lấy cái chảo: "Nhiệt độ là chìa khóa."

Anh lật cổ tay, miếng bít tết lật mặt hoàn hảo, "Ma thuật hỗn loạn không thích hợp để rán bít tết, nhưng có thể dùng để cảm nhận trạng thái của nguyên liệu."

Wanda xích lại gần quan sát, chóp mũi cô gần như chạm vào cánh tay anh: "Sao anh lại biết nấu ăn nữa vậy?"

"Thực ra tôi là người Hoa." Shaw Hale rắc một ít gia vị, hương thơm lập tức lan tỏa.

"Ở Trung Quốc, nếu không biết nấu ăn, đó là một điều đáng tiếc."

Bữa tối ngon hơn mong đợi.

Khi Wanda cắn miếng bít tết mềm mại đầu tiên, mắt cô sáng lên: "Nó ngon hơn lòng trắng trứng tổng hợp của Hydra gấp vạn lần!"

Shaw Hale lắc ly rượu vang đỏ: "Ngày mai tôi sẽ dạy cô những câu chú phòng hộ phức tạp hơn."

Wanda đột nhiên đặt dĩa xuống, giọng nói nhẹ nhàng nhưng kiên định: "Cảm ơn anh... không chỉ vì huấn luyện. Mà còn vì đã cho tôi quyền lựa chọn.”

Ánh trăng xuyên qua cửa sổ lớn, chiếu bóng hai người lên tường.

Tiếng sóng biển rì rào từ xa vọng lại, như đáp lời lời cảm ơn muộn màng.